RSS

[Fanfic] 《Ba chúng ta》 – Chapter 40_Cont (ChanBaek/KaiDo/KrisLay – Tiểu manh văn)

30 Aug

40.

Angry kitchen_Cont

 

“Chẳng phải trong công thức ghi là dùng lòng trắng sao? Cậu bày mấy cái trứng gà ở đây làm gì vậy…”

 

Cầm lấy chiếc điện thoại trên bàn nhìn thoáng qua công thức dạy làm món ‘Song bì nãi’, Byun Baekhyun nhìn hai quả trứng gà trong chén rồi hờ hững nói ra một câu, lúc xoay người đi đến chỗ tủ chén để lấy đôi đũa thì tay cậu đã bị Park Chanyeol nắm chặt.

 

“Baekhyun… Cậu còn giận tớ sao?” Chỉ cần nghe giọng thôi cũng biết rõ bộ dạng của người đó bây giờ vô hại và đáng yêu thế nào…

 

Cúi đầu, Byun Baekhyun cũng không giãy giụa nữa: “Tớ không có giận, chỉ là hơi khó chịu một chút.”

 

Quả nhiên, Park Chanyeol lập tức trở nên luống cuống: “Tớ biết mà, tớ biết rõ mà. Thật xin lỗi Baek Baek, thật ra… tớ theo bản năng liền nói những lời kia, tớ không cố tình đâu… Tớ…”

 

“Tớ không có trách cậu. Anh Lu Han nói đúng, tớ phải cho cậu thời gian… Chỉ là tớ cảm thấy khó chịu, sợ cậu vĩnh viễn điều tiết không xong, sợ sau này chỉ cần ra khỏi nhà thì chúng ta phải giả vờ làm người qua đường, cũng sợ cậu… vì thế mà không quan tâm tớ… Đều tại tớ, bằng không thì cậu cũng sẽ không biến thành gay…”

 

“Sao lại thế được! Cậu đừng nghĩ nhiều mà! Baek Baek, cậu nhìn tớ này… Đừng như vậy… Tớ sợ nhất là khi cậu như vậy… Rõ ràng là lỗi của tớ, cậu mắng tớ đánh tớ đều được, đừng ôm hết vào người mình mà!”

 

Ôm Byun Baekhyun vào trong ngực của mình, thấy cậu ấy cắn môi dưới như là sắp khóc tới nơi nhưng lại không cho phép cảm xúc tuôn trào ra ngoài, Park Chanyeol cảm giác tim của mình đều quéo lại một cục —— Hết lần này tới lần khác, cậu không biết phải nói gì để dỗ dành.

 

“Xin lỗi, Baek Baek, thật sự xin lỗi…” Ôm Byun Baekhyun vào lòng an ủi rồi vỗ nhẹ phía sau lưng của cậu ấy, thật ra trong lòng của Park Chanyeol cảm thấy rất áy náy, nhưng dù như vậy thì cũng không dễ nói ra khỏi miệng.

 

Cậu không có cách nào hứa hẹn sau này có thể thoải mái thông báo cho cả thế giới biết Park Chanyeol cậu đây thích con trai. Có lẽ cậu vẫn sẽ như ngày hôm nay, không tự chủ được mà nói ra câu phủ định, thậm chí chạy trối chết. Xét cho cùng, cậu… vẫn sợ ánh mắt của người khác.

 

Giống như là vì có Tiểu Bạch Cửu, đoạn tình cảm này từ lúc bắt đầu đã được định sẵn “nhất định là một con đường tối đen”, cho nên rất nhiều bước đi đã bị lược mất —— Những vấn đề không có suy nghĩ qua, không có nghĩa là chưa từng tồn tại.

 

Mặc dù những vấn đề này, không có liên quan đến chuyện cậu yêu Baekhyun nhiều hay ít.

 

 

 

“Chanyeol, Chanyeol…” Cuối cùng, Byun Baekhyun cũng ôm lấy Park Chanyeol, có lẽ là đã do dự thật lâu, Park Chanyeol nghe thấy cậu ấy nói một câu: “Tớ cũng biết là tớ như một tên ngốc mắc chứng vọng tưởng… Thế nhưng mà Chanyeol… Tớ thật sự rất khó chịu… Có phải tớ quá tham lam hay không? Đã được ở cùng cậu rồi thì tớ nên mãn nguyện… Nhưng mà tớ muốn có được nhiều hơn nữa………”

 

“Không có đâu. Ai yêu nhau mà không muốn được mọi người tán thành, hy vọng nhận được lời chúc phúc từ người khác… Cậu không có sai, là do tớ chưa đủ tốt, tớ vẫn còn thiếu sót rất nhiều. Baek Baek… cậu tin tớ không?”

 

“… Ơ?”

 

“Mặc dù tớ nhìn như luôn ở trong trạng thái mỗi ngày đều quên mang đầu óc ra cửa, nhưng mà xin cậu tin tưởng tớ, tớ có thể cho cậu cuộc sống tốt hơn. Tất cả những khó khăn trong cuộc sống và những phiền muộn trong lòng đều sẽ được giải quyết dễ dang. Cũng như lần trước… đợi tớ thêm một chút nữa như đợi tớ nói yêu cậu có được không?”

 

Đợi thêm một chút nữa như khi đợi cậu nói yêu tớ.

 

Chờ cậu hứa cho tớ một tương lai sáng rực như ánh mặt trời.

 

Cuộc sống tốt hơn cũng có thể là nghèo rớt mồng tơi như cũ, mua không nổi xe, mua không nổi nhà; nhưng trong lòng lại thoải mái, vô tư hơn bất cứ ai.

 

Cần phải có thời gian, cũng cần phải rèn luyện. Mới có thể trở thành người sống vì tình yêu, một con người đầy kiêu hãnh.

 

 

 

Lúc này, thật sự thì thiếu chút nữa là Byun Baekhyun đã khóc lên, nước mặt đã đảo quanh hốc mắt rồi, chỉ là cảm thấy khóc lên rất giống nhược thụ cho nên mới cố gắng không cho nước mắt rơi xuống.

 

“Baekhyun a, có được không?”

 

Chanyeol của tớ, chưa bao giờ là đồ ngốc.

 

Hít hít cái mũi, Byun Baekhyun lén dùng cổ áo của Park Chanyeol lau nước mắt, lúc mở miệng ra thì giọng nói vẫn mang theo chút nghẹn ngào: “Mặc kệ cậu, dù sao… tớ chỉ muốn Chan Chan.”

 

Park Chanyeol mỉm cười vuốt vuốt mái tóc của Byun Baekhyun, giọng nói trầm thấp nhưng dịu dàng: “Ừ, cậu chỉ cần Chan Chan là được rồi, những thứ còn lại đều giao cho tớ.”

 

 

 

 

Một giờ sau, Oh Sehun đang ngồi ở trên ghế salon hào hứng bừng bừng xem ‘Chú cừu vui vẻ và lão sói xám’, bên cạnh đột nhiên xuất hiện hai con người cười đến vô cùng dị hợm —— Một trong hai người đó còn bưng cái chén màu vàng đựng vật thể không biết là thứ gì.

 

Park Chanyeol cười tươi như hoa: “Con trai à, ‘Song bì nãi’ mà con muốn đã làm xong rồi~ Mau ăn đi con~”

 

Byun Baekhyun cũng cười tít mắt: “Sehun nếm thử đi, để nguội rồi ăn không ngon đâu~”

 

… Vẫn cảm thấy rất dị hợm…

 

Oh Sehun lặng lẽ rụt về sau ghế salon, sau đó đưa cổ nhìn vào thứ được gọi là ‘Song bì nãi’, ngũ quan mau chóng nhăn lại thành một nhúm.

 

“Đào Đào nói mama của cậu ấy làm ‘Song bì nãi’ là màu trắng, còn thơm thơm nữa… Baba, daddy, hai người làm cái gì vậy… Vàng khè à, còn có mùi tanh nữa… Bạch Cửu không ăn đâu~~~”

 

“Ai nha~ Nhìn thì thấy không thể ăn thôi! Thật ra thì hương vị rất tuyệt đấy!”

 

“Đã bảo cậu lúc tách lòng trắng với lòng đỏ phải cẩn thận một chút rồi mà! Tại cậu lấy đũa làm cho lòng đỏ vỡ ra, nếu không thì cũng không có màu vàng~” Byun Baekhyun nhỏ giọng oán trách một câu bên tai Park Chanyeol.

 

“Ha ha, cũng vậy thôi mà, cũng vậy thôi mà~~ Mau nếm thử đi Tiểu Bạch Cửu! Daddy của con bưng nãy giờ mỏi tay lắm đấy!”

 

Thằng bé bĩu môi, tội nghiệp mà nhìn Byun Baekhyun: “Thật sự phải ăn sao? … Daddy, sau khi con ăn xong có bị bệnh phải vào viện không?”

 

“=V=… Sẽ không đâu… Phải tin tưởng tay nghề của daddy với baba chứ…” Mặc dù lúc nói lời này Byun Baekhyun và Park Chanyeol cũng có chút chột dạ.

 

“Hing… Vậy Bạch Cửu chỉ ăn một miếng có được không… Nếu như, nếu như ngày mai bụng con đau đau không thể đi nhà trẻ, baba thay con tới trường học hỏi mượn xe hơi nhỏ của Đào Đào có được không? Cậu ấy đồng ý ngày mai cho con mượn chơi rồi…”

 

Một chén ‘Song bì nãi’, quả thật sắp làm cho bạn nhỏ Oh Sehun lôi di chúc ra chọc cười.

 

Nắm lỗ mũi ăn một miếng nhỏ, Park Chanyeol còn chưa kịp hỏi một câu “Ăn ngon không?” thì thằng bé đã chạy vèo đi: “Baba, con đột nhiên khát nước, con muốn đi vệ sinh một chút!”

 

… Thật sự có khó ăn như vậy sao?

 

Byun Baekhyun nhìn vào cái đống mềm mềm nằm trong chén, bán tín bán nghi mà cũng múc một muỗng nếm thử.

 

“Thế nào?”

 

“… Được rồi, thật sự là rất khó ăn…”

 

“Thật sao? Tớ cũng nếm thử” Nói xong, Park Chanyeol cũng múc một muỗng lớn, vừa bỏ vào trong miệng liền phun hết ra ngoài: “Trời ơi… Cái này không phải khó ăn đâu… chỉ giống như đồ người ta ói ra thôi à…”

 

Nếu vừa rồi ép Oh Sehun ăn hết cái chén này, cảm giác như chỉ có thể đem xe hơi nhỏ của Huang Zitao đốt xuống cho nó….

 

Cậu nhìn tớ, tớ nhìn cậu, Byun Baekhyun và Park Chanyeol bèn nhìn nhau cười.

 

“Tớ cảm giác ba chúng ta phải ăn ngoài đường cả đời.”

 

“Cũng không nhất định a, nói không chừng tương lai Tiểu Bạch Cửu sẽ có tài nấu nướng kinh người?”

 

“Cậu cảm thấy sẽ có khả năng này sao… Tớ chỉ mong nó đừng biến thành tai họa nhà bếp như chúng ta là tốt lắm rồi…”

 

 

 

Không lâu sau khi Byun Baekhyun nói những lời này, đã nhìn thấy Lu Han vẻ mặt hắc tuyến mà giơ một cái chảo lớn bị ném lõm đi ra bên ngoài.

 

“Ai làm đấy… Bước ra đây cho anh…”

 

“… Xin lỗi anh Lu Han, ngày mai em với Baekhyun đi siêu thị mua cho anh cái mới! Ngày mai là thứ bảy nha, sáng sớm chúng em đi liền!”

 

“Đem cho anh một cái bánh rán trái cây nữa, bằng không thì cơm trưa ngày mai chính là món Park Chan Chim xào lăn. À không, đem cho anh mười cái!”

 

“Mình anh ăn hả anh Lu Han…”

 

“Ăn không hết cũng muốn mười cái! Nếu không thì không thể giải mối hận trong lòng anh! Hai người nói đi, đồ dùng trong nhà bếp có món nào không phải do hai người mua mới? Cái gì cũng đập banh hết! Hai người là Angry Birds hả?! Vào nhà bếp phải đập phá ít đồ, nếu không thì không đi ra được hả?!”

 

Thật sự là… Một xô nước mắt chua xót mà…

 

“Anh Lu Han, anh bình tĩnh… Sau này em với Chanyeol sẽ chú ý…”

 

“Xin hai người các cậu tránh xa nhà bếp ra thì anh đã vô cùng cảm kích rồi…”

 

“Ngày mai bọn em nhất định sẽ mau chảo mới về, đúng không Chanyeol! !”

 

“Ha ha ha, Angry Birds, ha ha ha! Anh Lu Han, anh thật tài tình…”

 

“…”

 

“…”

 

“Rầm!”

 

Park Chanyeol, hưởng thọ 24 tuổi.

 

 

 

 

 

“… Đau quá… A Baek Baek, tớ cảm giác sau này phải ngồi xe lăn, cái chảo này tuyệt đối ảnh hưởng tới trung khu thần kinh và hai mạch Rendu của tớ…”

 

“=口= Cậu ngủ đi, rõ ràng là anh Lu Han không có dùng sức~”

 

“A a a đau quá a~~ Đau~~~~ Bác sĩ Baek mau cứu tớ đi~~”

 

“=口= Cảm giác như một chảo này đã đánh bay chỉ số thông minh thấp chủng của cậu! Cậu không ngủ thì tớ ngủ!”

 

Vẻ mặt hắc tuyến mà xoay người sang chỗ khác, không lâu sau Byun Baekhyun liền cảm thấy có một người cao to dựa vào sau lưng mình, còn giở trò xấu mà dụi dụi như một chú chó nhỏ, nhắm trúng vào chỗ dễ bị nhột của mình. Không còn cách nào khác, đành phải trở mình lại.

 

Nín cười nhìn xem chàng trai trước mắt: “Lại làm gì vậy~”

 

Sau đó, là một nụ hôn nồng nàn.

 

“A…… Chan…”

 

Hình như là cố ý không để cho Byun Baekhyun có cơ hội hít thở, sau khi nụ hôn dài chấm dứt, Byun Baekhyun nói không nên lời nữa, chỉ có thể dựa vào ngực của Park Chanyeol, sắc mặt ửng hồng mà thở hổn hển.

 

… Rất xấu rồi!

 

“Leng keng~”

 

Điện thoại Park Chanyeol đặt ở tủ đầu giường đột nhiên vang lên.

 

“Phư~”

 

Cúi đầu nhìn vào ánh mắt kinh ngạc của Byun Baekhyun, Park Chanyeol nhịn không được mà lại bobo lên mặt cậu ấy vài cái.

 

“Tuần sau là tới sinh nhật của cậu rồi. Có chờ mong không?”

 

Byun Baekhyun mỉm cười lắc đầu, ghé vào bên tai Park Chanyeol, lại là câu nói kia, câu mà Park Chanyeol nghe cả đời cũng không nhàm tai.

 

“Tớ chỉ muốn Chan Chan.”

 

Ừm!

Tớ cũng chỉ muốn Baekhyunie~

Chapter 41: Hoa cúc là một lời tỏ tình đặc biệt

 

 
 

Thẻ: , , ,

8 responses to “[Fanfic] 《Ba chúng ta》 – Chapter 40_Cont (ChanBaek/KaiDo/KrisLay – Tiểu manh văn)

  1. SHERLOCK

    2013/08/30 at 20:10

    Tim tôi cũng quéo lại một cục rồi, các người giải quyết đi chứ? ( ̄▽ ̄)//!!!

     
  2. Tử Anh

    2013/08/30 at 20:15

    Hoa cúc? :)))))))) H văn sao?? =)))))))))

     
  3. Hii Fireflies

    2013/08/30 at 20:19

    Em đợi mãi chap mới TTATT

    Hường quá đi mất, đọc mà quắn hết cả người rồi TTATT

     
  4. maxie

    2013/08/30 at 20:50

    tại sao nhìn chữ hoa cúc lại thấy tiền đồ baek baek tối lại 1 cục thế này TT v TT

     
    • Phan-gơn Biến Thái ^^

      2014/11/21 at 01:11

      Xem ra mình ko phải ng duy nhất nghĩ đến điều này :)

       
  5. uri jei

    2013/08/30 at 22:08

    Hoa cúc a~~ =)))))))))))))))))))
    Đoạn đầu đọc tý thì khóc T^T mà xong cười như con điên nữa

     
  6. Kimmie - Violet Hill

    2013/08/30 at 23:32

    “Ngày mai bọn em nhất định sẽ mau chảo mới về, đúng không Chanyeol! !”
    MAU => MUA

    Chị edit cucheoo quớ =V= Cố lênn !!!

     
  7. vy

    2014/03/06 at 21:47

    haha Park Chanyeol hưởng thọ 24 tuổi cười mún ra nước mắt đey

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: