RSS

[Fanfic] Nhân chứng – Chapter 3 (ChanBaek – Trung thiên – Tiểu đạo sĩ vs. Tiểu phiến cảnh)

21 Sep

Chapter 3

Kế

 

Sau ba mươi phút, Biện Bạch Hiền cuối cùng cũng sửa sang gọn gàng, nào là đánh răng, rửa mặt, gấp chăn, nướng hai miếng bánh mì, chiên hai quả trứng, hâm nóng sữa tươi,… rồi yên ổn ngồi xuống cái bàn nhỏ chậm rãi nhai nuốt trước mặt bao nhiêu người. Ngô Bân cầm chặt bút vở không dám buông, cơ thể cũng sắp bị cứng đờ. Những người còn lại đều thấy vẻ mặt đội trưởng nhà mình qua mỗi phút lại đen thêm một chút, quả thật còn khó chịu hơn là khi bị phạt, trong lòng ai cũng sớm hô hoán thằng nhóc kia là tiểu tổ tông mấy trăm lần.

 

Biện Bạch Hiền ăn điểm tâm xong xong bỏ bát vào trong bồn rồi đứng cọ sạch từ trong ra ngoài, trời biết bình thường ba ngày cậu mới rửa bát một lần đấy. Sau đó cậu ung dung lau bàn ăn sạch sẽ, đi tới trước mặt Phác Xán Liệt, chìa tay ra. Lúc này, Ngô Bân vội vàng mở miệng: “Ăn xong? Có thể lấy khẩu cung rồi?” Biện Bạch Hiền lắc đầu, Phác Xán Liệt nhướng mày, “Đừng đùa nữa, lát nữa tôi hỏi cái gì thì cậu trả lời cái đó.” Biện Bạch Hiền vẫn không rút tay lại, cứ chìa mãi ra đó, Phác Xán Liệt cúi đầu nhìn thoáng qua, lại hỏi “Cậu muốn gì?”

 

“Một câu nói một trăm, lấy tiền mặt không thối lại số lẻ, không ngâm không nợ, trả tiền tại chỗ.”

 

Lần này mọi người triệt để hóa đá. Đừng nói là tiểu tổ tông này đang đùa với bọn họ nhá!

 

Phác Xán Liệt cảm giác đời trước mình thiếu cậu ấy, làm đổi trưởng nở mày nở mặt suốt hai năm trời chưa một lần đụng tới tình cảnh lấy khẩu cung như vậy, thấy vụ án ngày hôm qua cũng không phải là một vụ tầm thường đành thò tay vào ví móc ra vài tờ nhân dân tệ ra. Biện Bạch Hiền thấy tiền hai mắt liền sáng lên, hí ha hí hửng chụp lấy nhét vào trong túi.

 

Phác Xán Liệt đỡ trán, hướng về phía Ngô Bân ra hiệu một cái, sau đó bật người dậy, nhích lại gần ghế salon một chút, hai tay khoanh lại đặt ở trên đầu gối. Biện Bạch Hiền liếc mắt. Cậu tưởng là cậu đang chụp ảnh quáng cáo sao, hỏi có mấy câu mà bày đặt làm dáng.

 

Nói thật thì cũng oan uổng cho Phác Xán Liệt lắm, gương mặt góc cạnh rõ ràng và ngũ quan có chút quá mức thanh tú còn chưa tính, hết lần này tới lần khác còn là một móc áo, bày ra tư thế gì cũng bị xem như là cố ý.

 

Sau đó Biện Bạch Hiền kể lại quá trình ngày hôm qua đụng phải người kia, đồng thời nhấn mạnh chính mình thật sự không thấy rõ, chỉ thấy trang phục và hành vi cử chỉ đều khá là kỳ lạ mà thôi. Chân mày Phác Xán Liệt nhíu chặt lại, như có điều suy nghĩ mà nhìn vào gương mặt đang thao thao bất tuyệt của Biện Bạch Hiền.

 

Biện Bạch Hiền cho là trên mặt mình có dính bẩn hay gì đó, quay đầu nhìn vào cánh cửa sổ bằng kính bán trong suốt ở phía sau, ngó ngó khóe miệng xem có dính hạt cơm nào không.

 

Không có gì cả a, cậu quay đầu nhìn vào vẻ mặt vô tội của Phác đại đội trưởng.

 

“Đại đội trưởng, đừng nói là cậu vừa ý tôi nha!” Tuy rằng dáng dấp của tôi quả thật là xinh xắn đáng yêu rất được mọi người ưa thích, nhưng mà người ta chỉ là xinh xắn một chút mà thôi, người tư thật không phải là gay a hu hu hu.

 

Mọi người lại quỳ lạy!

 

Cánh tay đang chống cả người của Phác Xán Liệt thiếu chút nữa đã trật khớp. Nhịn xuống xung động muốn đưa tay gõ lên đầu Biện Bạch Hiền, ho khan hai tiếng.

 

“Này, cậu có sẵn lòng hợp tác với cảnh sát không đấy?”

 

Biện Bạch Hiền dừng lại, chân mày cũng nhăn một chút. Tất cả mọi người đều rất vui mừng khi cậu trai này rốt cuộc có thể yên tĩnh mà nghiêm túc suy xét vấn đề!

 

Một lát sau, chỉ nghe được một giọng nói đầy truyền cảm vang lên: “Tôi không phải tên ‘Này’, ông đây có tên đàng hoàng đó, ông tên Biện Bạch Hiền!” Phác Xán Liệt cảm giác trong lòng mình có vật gì đó bể nát bấy, bầu trời còn có thật nhiều ngôi sao nhỏ đang bay bay.

 

Có người không đứng đắn như thế sao! Không nghiêm túc! Không sợ cảnh sát! Không tương thân tương ái với cảnh sát! Nhân dân phải đẩy mạnh quan hệ hợp tác cảnh dân sao! Chưa từng có a! ! ! Trong lòng Phác Xán Liệt âm thầm gào thét.

 

Ho khan một cái, cố che giấu cơn điên trong lòng, tiếp tục bổ sung đơn giản một chút: “Ừ, vậy Biện… tiên sinh, tôi nói thẳng, vụ án mạng ngày hôm qua có liên quan đến nội chiến hắc bang trong thị trấn chúng ta, đối phương là nhân vật nguy hiểm, rất có thể là sát thủ chuyên nghiệp được thuê mướn.”

 

Hay lắm, cậu ấy khẩn trương rồi! Phác Xán Liệt cười thầm, tiếp tục hù dọa Bạch Hiền: “Mặc kệ cậu có nhìn thấy mặt của hắn hay không, bọn họ hẳn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cậu.” Phác Xán Liệt bẩm sinh đã có một giọng nói trầm thấp, giờ lại cố gắng đè giọng thấp xuống hơn nữa, bầu không khí có vẻ tương đối khủng bố, “Tôi hy vọng cậu có thể giả vờ là cậu đã thấy hắn.”

 

Tất cả những người trong tổ trọng án đều run lên. Thủ lĩnh a, đây chẳng phải là cậu đang kéo người ta xuống nước, không, là xuống bùn sao! Phác Xán Liệt quay đầu lại hờ hững liếc mắt nhìn bọn họ, lập tức không ai dám thở mạnh ra.

 

“Chiều này chúng tôi sẽ mời ký giả dự buổi họp báo tuyên bố đã tìm được nhân chứng mục kích. Sau đó thì trong khoảng thời gian này cậu sẽ được tôi bảo vệ, tôi phụ trách an toàn của cậu, chỉ cần hung thủ hiện thân, chúng tôi nhất định có thể bắt được hắn, như vậy thì cậu vừa được bảo vệ, lại không cần buồn chán ở nhà. Cậu cảm thấy thế nào?”

 

Biện Bạch Hiền trầm tư một chút, Phác Xán Liệt cảm thấy những lời mình nói ra rất có tác dụng, chỉ chờ cậu ấy cúi đầu khom lưng đồng ý.

 

“Bao nhiêu?”

 

Phác Xán Liệt lại sửng sờ, “A? Bao nhiêu ngày hả… Vẫn chưa thể khẳng định…”

 

“Không hỏi cậu thời gian, bao nhiêu tiền?”

 

“Ha?” Không cần Phác Xán Liệt hỏi, quần chúng đã hỏi thay.

 

“Trong khoảng thời gian này nhất định là không thể làm việc bình thường. Tiền thất nghiệp nhất định phải có, cả tiền cơm nước hàng ngày, tiền chơi bời,… những thứ này đều cần phải chi mà. Ngày thường làm đúng tám tiếng, thời gian khác được tính là tăng ca. Để tôi tính xem…” Vừa dứt lời, Biện Bạch Hiền liền lôi máy tính năng lượng mặt trời trong túi đồ nghề ra, thay đổi tư thế, quỳ gối trên ghế salon cạnh cửa sổ hướng về phía ánh nắng bấm bấm ấn ấn. Cuối cùng hình như cho ra một dãy số mà cậu tương đối hài lòng, gật đầu, chìa tay đưa cho Phác Xán Liệt xem.”Một ngày, số này.”

 

“Úi ——” Nghe thấy tiếng mọi người hít vào một hơi thật sâu.

 

Phác Xán Liệt cắn răng, cố nhịn để hai tay mình đứng bóp lên cổ Biện Bạch Hiền, quay đầu lại hỏi đội viên của mình, “Các cậu nói xem Lý cục có chịu chi không.”

 

Mọi người nhất trí lắc đầu.

 

Quay đầu lại, thấy thằng quỷ nhỏ này mặt mày tỉnh bơ mà khoanh tay đi qua đi lại nhìn trời nhìn mây, hoàn toàn không có đường để cò kè mặc cả. Phán Xán Liệt thò tay móc điện thoại di động ra, gọi điện thoại.

 

“A lô, chị già, là em, cho em mượn ít tiền.” Trong lòng Phác Xán Liệt hận đến nghiến răng nghiến lợi.

 

Cho nên chuyện này được quyết định như thế đó.

 

Vào lúc Biện Bạch Hiền vui vẻ mà cầm túi đồ nghề chạy lên chạy xuống, gặp hàng xóm nào cũng báo cho người ta hay là mình phải đi xa nhà, có thể là ít nhất vài ngày mới trở về, bla ba… tổ trọng án ngoại trừ Phác Xán Liệt thì ai cũng không thể khép miệng lại. Cuối cùng Phác Xán Liệt không thể nhịn được nữa, giúp Biện Bạch Hiền xách đồ ăn vặt và hoa quả mà cậu ấy vơ vét từ chỗ các cô các bác, dùng thái độ như lập tức muốn cưới vợ vào cửa mà vội vội vàng vàng đưa Biện Bạch Hiền lên xe.

 

Ngờ đâu mới vừa rẽ ở giao lộ, Biện Bạch Hiền bỗng nhiên chỉ vào bên cạnh quát to một tiếng, “Dừng xe!” Phác Xán Liệt liền khẩn trương, vội vàng thắng gấp, khẩn trương nhìn ra ngã tư, “Làm sao vậy? Thấy cái gì?” Thầm nghĩ đừng nói là nhanh như vậy thì đã tiết kiệm được một số tiền a, người còn chưa dùng tới thì đã bắt được hung thủ. Mấy chiếc xe phía sau thấy đội trưởng thắng gấp thì tất cả đều tuần tự dừng lại, bày sẵn trận thế để đón địch.

 

“Bánh bao súp cua của Ngô Ký là ngon nhất a! Tôi muốn ăn điểm tâm!”

 

“…”

 

“Nhìn cái gì vậy, cậu trả tiền!” Biện Bạch Hiền móc máy tính trong túi quần ra bấm véo véo.

 

“Đây là tiệm ăn sáng, vừa nãy cậu ăn ở nhà là cái gì?”

 

“Cậu đùa phải không, vừa nãy căn bản không tính là ăn!”

 

“…”

 

Cả một đội ngũ đều đầu đầy hắc tuyến rồi.

 

Đêm đó, Biện Bạch Hiền trở thành huyền thoại của tổ trọng án, không, là của toàn sở cảnh sát.

 

Cho nên mới nói, lúc bánh xe vận mệnh bắt đầy xoay chuyển, ai cũng không biết bước tiếp theo nó muốn chôn sống người nào.

 
 

 

Bánh bao súp cua: Bánh bao trong ruột là súp cua, dùng ống hút hút hết nước rồi mới ăn~

 
 

Thẻ: , , ,

9 responses to “[Fanfic] Nhân chứng – Chapter 3 (ChanBaek – Trung thiên – Tiểu đạo sĩ vs. Tiểu phiến cảnh)

  1. Lộc Luyến Hàm Hương

    2013/09/21 at 22:17

    Cười đến thở ko nỗi nữa

     
  2. minhngoc89

    2013/09/21 at 22:17

    Thú vị, thú vị, ha ha

     
  3. eunnie3006

    2013/09/21 at 22:46

    Cuối cùng cũng có fic Bạch Bạch của chúng ta củ hành được chồng ẻm rồi…mấy ngày nay đọc fic ngược ẻm mà m đau lòng quá…tới đi Bạch Bạch…hành nó tới bến đi :))

    Fic hay quá…thanks bạn nhìu nha >.<

     
  4. Huang Đông young

    2013/09/21 at 23:09

    Xán đem Hiền về nhà ,áp trết ẻm đi :))
    cái tội nhơn nhơn~

     
  5. uri jei

    2013/09/21 at 23:33

    Aichaaa cậu Hiền đáng yêu quá đi =))))

     
  6. Nido Kido

    2013/09/21 at 23:42

    Ngất với em Hiền quá =))))

    Ôi, thấy thương thay cho thân phận anh Liệt, anh có uy nghiêm đến đâu cũng phải bái phục với em Hiền thôi =))))

     
  7. Byun Byun

    2013/09/22 at 13:15

    hahaha cười đau cả ruột :))))) Hiền nhi thật bá đạo a~

     
  8. Ryu.Park O(≧∇≦)O

    2013/09/25 at 13:26

    Trời tự dưng sống bao năm trên đời bây giờ mới ước có một lần được mặt dày như em Hiền đây cũng đỡ =v=
    Cười như được mùa, oan nghiệt quá, bạn Liệt chắc là kiếp trước gây quá nhiều tội tình nên giờ mới phải gặp sóng to gió lớn thế lày =)))))

     
  9. Tiểu Bạch-kun

    2015/08/17 at 09:44

    Quả nhiên muốn đập Hiền nát bét TvT Hiền à giờ là cưng muốn bị đánh đòn bằng cái gì đây ~ =))

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: