RSS

[Fanfic] Nhân chứng – Chapter 4 (ChanBaek – Trung thiên – Tiểu đạo sĩ vs. Tiểu phiến cảnh)

22 Sep

Chapter 4

Kế trong kế

 

Cùng cả đội đến sở cảnh sát để lấy khẩu cung, trong đêm hôm đó Biện Bạch Hiền liền theo Phác Xán Liệt về nhà trọ nằm ở trung tâm thị trấn, còn phòng của cậu đã được cảnh sát sắp xếp người đến mai phục. Nhưng mà cậu không có oán hận một câu nào hết, tại sao vậy chứ? Bởi vì nhà trọ của Phác Xán Liệt nhìn qua cao cấp quá chừng, vừa to lại còn sạch sẽ nữa!

 

Căn nhà mang phong cách phương Tây gần như thuần một màu trắng, chiếc bàn bằng đá cẩm thạch đen trong nhà bếp sáng lấp lánh, mà ngay cả trùm đèn treo trên trần phòng khách cũng đặc biệt tao nhã!

 

“Wow~!” Đây là thán từ duy nhất mà Biện Bạch Hiền nói suốt mười phút sau khi bước vào nhà Phác Xán Liệt, sau đó cậu hết nhìn đông tới nhìn tây, sờ sờ chỗ này cạ cạ chỗ kia, lại còn tiện thể trêu chọc mấy con cá hề trong hồ một chút.

 

Phác Xán Liệt không thể nhịn được nữa, gạt tay cậu ra ôm lấy hồ cá nhà mình. Biện Bạch Hiền trừng mắt nhìn nhưng cũng không nói gì, chậm rãi lấy đủ thứ đồ trong túi của mình ra đặt lên bàn trà.

 

Đèn pin, bàn chải đánh răng, cái ly, sữa dưỡng ẩm? Đàn ông đàn ang mà dùng sữa dưỡng ẩm làm gì? Nhịn! Tăm xỉa răng… Bông ráy tai… Đầu DVD… Đợi chút! Đây là cái gì!

 

Phác Xán Liệt xông lên nắm lấy cổ tay của Biện Bạch Hiền, “Trong túi của cậu toàn là mấy thứ đồ chơi gì vậy? Sao lại có cả nến và bùa!” Biện Bạch Hiền ngơ ngơ nhìn Phác Xán Liệt, “Đem theo để dùng a, tôi là đạo sĩ mà!” Chỉ thấy Biện Bạch Hiền chớp chớp hai mắt, hại Phác Xán Liệt thiếu chút nữa cho rằng người thần kinh không bình thường là mình.

 

“Đạo sĩ? !”

 

“Không sai, giết quỷ – lạy thần – bày trận, mấy cách làm tăng vận khí tôi cũng có nữa! Có muốn thử một chút hay không? Trận đào hoa, trận trường thọ, trận phá án cũng chơi luôn! Bao cậu thuận lợi phá án! Nể tình chúng ta là người quen nên tôi có thể cho cậu một cái giá ưu đãi! Nhưng mà tôi lời ít lắm, chỉ làm ăn lỗ vốn với mình cậu thôi đấy nhá…”

 

Không đợi cậu nói xong, Phác Xán Liệt hốt đống bùa ngổn ngang kia bỏ vào trong túi, xốc gáy của Biện Bạch Hiền lên, kéo cậu đến ngồi lên ghế salon. Biện Bạch Hiền cảm thấy so với ghế salon nhà mình thì da ghế salon ở đây mềm hơn nhiều lắm, nhịn không được mà nhún nhún hai cái. Bỗng nhiên cảm giác được một cái bóng phủ bên người mình, ngẩng đầu nhìn thấy Phác Xán Liệt chống lên tay vịn salon, từ trên hướng xuống mà nhìn chằm chằm vào cậu.

 

Đây là lần đầu tiên Phác Xán Liệt quan sát cậu từ chính diện, trong lòng thầm nghĩ thằng quỷ nhỏ mà mình muốn chỉnh đốn lại thật ra cũng khá xinh đấy chứ. Lông mi sao lại dài như vậy, chiếc áo thun bình thường rộng thùng thình và cái quần jean càng làm cậu trông gầy yếu.

 

Đang nghiên cứu thì nghe Biện Bạch Hiền nuốt một ngụm nước bọt, “Cái kia, Phác đội trưởng a, tôi, tôi không thích con trai .”

 

Dứt lời, trên đầu cậu liền ăn hạt dẻ hay là kẹo sao gì đó.

 

Phác Xán Liệt quát: “Qủy nhỏ! Sau này không được sờ lung tung vào đồ đạc trong phòng! Cả phòng sách và phòng ngủ của tôi cũng không cho vào! Máy vi tính cũng không cho chạm! Chỉ có TV là có thể xem! Không có lệnh của tôi không được phép tùy tiện đi lại trên đường phố! Hiểu không?”

 

Nói xong một hơi, Phác Xán Liệt thả lỏng một chút. Không biết vì sao một người luôn kiệm lời như mình đụng tới thằng quỷ nhỏ này thì lại nói xằng nói xiên, lãnh tĩnh thong dong toàn bộ bay sạch.

 

Biện Bạch Hiền trừng mắt nhìn, tay đặt lên đỉnh đầu làm động tác kính chào, “Yes sir!” Sau đó bò ra khỏi vòng vây của Phác Xán Liệt, xếp bằng trên ghế salon, nghiêm túc mở TV, chuyển đến kênh phát sóng trực tiếp tiết mục mỹ thực thì háo hứng cắm đầu vào xem. Nhìn một loạt động tác liên tục, Phác Xán Liệt bỗng nhiên thì cảm thấy sao mình có hơi chóng mặt.

 

Bất đắc dĩ mà dọn một phòng khách cho Biện Bạch Hiền, giúp cậu ấy thay drap giường và chăn đệm mới, không đợi Phác Xán Liệt tìm được cái bàn chải đánh răng thì chợt nghe ngoài phòng khách có tiếng rống “Phác đội trưởng, nhà cậu có sữa tươi không? Tôi không uống sữa thì ngủ không được a!”.

 

Có một khoảnh khắc Phác Xán Liệt bỗng nhiên muốn bóp chết cậu ấy hoặc là ném về căn phòng rách nát kia! ! !

 

Ngày hôm sau, Phác Xán Liệt mang hai vành mắt đen thui do Biện Bạch Hiền dằn vặt mà tám giờ thức dậy chín giờ ra cửa. Còn Byun Baekhyun thì vẫn chưa tỉnh, chỉ lẩm bẩm bánh bao nhỏ, há cảo, bánh trôi rượu, nằm trên giường cắn chăn lăn qua lăn lại.

 

Mới vừa bước vào cửa tổ trọng án , Phác Xán Liệt đã nhìn thấy cục trưởng nổi giận đùng đùng đi về phía mình.

 

“Phác Xán Liệt!”

 

“Đến ——” Phác Xán Liệt lười biếng duỗi người một cái, tiện tay cầm lấy ly cà phê nóng vừa mua cho mình.

 

“Vào đây với tôi!”

 

Phác Xán Liệt đành phải hậm hực đi theo.

 

“Cậu có ý gì đây! Gọi các cậu đi điều tra, kết quả là tìm một người dân làm nhân chứng giả, không báo với tôi một tiếng liền mời ký giả đến họp? ! Cậu biết cấp trên gây áp lực bao nhiêu không? Cậu không chỉ đem danh dự đội cảnh sát ra đùa mà cũng đem an nguy của nhân chứng trở thành trò đùa!” Nói xong vỗ mạnh lên bàn một cái.

 

Phác Xán Liệt trầm tĩnh ngồi xuống băng ghế, khuỷu tay chống lên bàn làm việc, cười như không cười, “Cục trưởng, này là sếp sai rồi, danh của giới cảnh sát và an nguy của nhân chứng đều quan trọng, nhưng nếu không diễn màn dụ rắn ra khỏi hang này thì các lão đại hắc bang đều không đến phiên chúng ta sửa trị, đều bị sát thủ giết chết, giới cảnh sát còn có danh dự sao?”

 

Nét mặt cục trưởng giãn ra, bận suy nghĩ sâu xa nên không nói tiếng nào, Phác Xán Liệt theo thói quen mà đan hai tay vào nhau, đổi lại tư thế rồi nói tiếp: “Hiện tại nhân chứng rất an toàn, có ăn có ở còn có tiền lương, số tiền kia cục trưởng không cần nhọc tâm, tôi sẽ phụ trách hành vi của mình, nhưng màn kịch này, không diễn không được!”

 

“Hô ——” Thấy sếp tựa như đã bỏ qua, Phác Xán Liệt thừa thắng xông lên, “Cho tôi một tháng, nhất định có kết quả, chỉ là…” Trong lòng hiện lên bộ dạng thằng quỷ nhỏ kia nuốt bánh bao súp cua ừng ực, “Tổn thất, tôi sẽ tận lực giảm đến thấp nhất.”

 

Lúc này cục trưởng không nói thêm câu nào nữa, nhíu mày, nhấc chân đi tới cửa, lại quay đầu lại nói một câu, “Tôi biết sự kiện lần đó với cậu là một đả kích rất lớn, cũng biết vụ án này với cậu mà nói có ý nghĩa thế nào, tôi không trách cậu cực đoan, chỉ là…” Ông ấy quay đầu đi ra ngoài.

 

“Chỉ là cậu đừng hối hận thì tốt rồi…”

 

Nghe xong, Phác Xán Liệt cau mày thật sâu, nhìn vào khung hình trên bàn mình như có điều suy nghĩ, trong hình, là hai chàng trai đang câu vai nhau, phía sau là thảm cỏ xanh mượt, thì ra mình chẳng còn cười đến xán lạn như ánh mặt trời được nữa.

 

Đang xuất thần, điện thoại bỗng nhiên reo lên, cậu nghe Biện Bạch Hiền ở bên kia gọi mình, “Phác đội trưởng, tôi đói bụng! Đói bụng đến phát hoảng! Tôi muốn ăn gà nướng bọc, hoành thánh, cà-ri bò và cơm! chiên! Dương! Châu!”

 

Ở đầu bên này, Phác Xán Liệt xoa xoa huyệt Thái Dương, cậu có một dự cảm sâu sắc, cuộc sống của mình sẽ vì một quyết định mà mình không biết là đúng hay sai mà lệch khỏi quỷ đạo ban đầu, đi về hướng không biết càng ngày càng xa.

 

 

 

Bánh trôi rượu

 

Gà nướng bọc

 

 
 

Thẻ: , , ,

3 responses to “[Fanfic] Nhân chứng – Chapter 4 (ChanBaek – Trung thiên – Tiểu đạo sĩ vs. Tiểu phiến cảnh)

  1. cáoquốcdân

    2013/09/22 at 07:45

    hay qá XDXDXD hóg chap sau a~

     
  2. minhngoc89

    2013/09/23 at 21:30

    Bộ này đọc thật thư giãn XD

     
  3. giltpi

    2013/10/12 at 15:13

    Đã dc đọc fic miễn phí lại còn dc khuyến mãi thêm 2 cái hình đồ ăn vô cùng quyến rũ lòng người bên dưới nữa. >< Thiệt là đạ tạ đại hyunh Jin a~ ♥

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: