RSS

[Fanfic] 《Ba chúng ta》 – Chapter 50 (ChanBaek/KaiDo/KrisLay – Tiểu manh văn)

08 Oct

50.

Khuyết thiếu

 

Nhà trẻ Ái Khái Thấu lập tức sắp được nghỉ hè rồi.

 

Đối với các bạn nhỏ khác mà nói đó có thể là tin tốt, nhưng mà đối với Oh Sehun và Huang Zitao mà nói, đó quả thật là tin dữ như sấm sét giữa trời quang.

 

Hai thằng bé mỗi ngày đều dính lấy nhau như băng keo hai mặt, đột nhiên có gần hai tháng không thể như hình với bóng, đương nhiên là mất hứng.

 

Còn nữa, nguyên nhân quan trọng hơn là, qua hết mùa hè này, Huang Zitao phải lên tiểu học rồi; qua hết mùa hè này, tiểu bá vương của lớp hoa hướng dương trong nhà trẻ Ái Khái Thấu cũng chỉ còn lại có một mình Oh Sehun.

 

Vì vậy, Oh Sehun đã lên cơn ầm ĩ với Huang Zitao suốt mấy ngày, thẳng đến Huang Zitao tiếc hùi hụi mà đem Transformer quý giá của mình đưa đến trong tay Oh Sehun, thì Hun Hun của nó rốt cuộc mới chịu mở miệng nói chuyện —— Mặc dù bộ dạng của Oh Sehun đã lâu không bị ăn đòn là kiểu “Trẫm mấy ngày trước long thể bất an, sau khi phục dụng một Transformer, hiệu quả quả nhiên là cực tốt”, nhưng vẻ mặt của Huang Zitao có thể chèo thuyền trong bụng lại là: Thần không quan tâm!

 

Trước khi học kỳ chấm dứt, nhà trẻ có tổ chức hoạt đồng đại hội thể dục thể thao cho cả nhà, mời phụ hyunh đến để cùng con em tham gia thi vấn đáp và các trò chơi khác, chính là trong ngày mai.

 

“Cho nên các con nhớ kỹ ngày mai phải dẫn ba mẹ đến nhà trẻ, có biết không~~ Đừng quên phần thưởng giải nhất là vé đến khu vui chơi cho cả gia đình nha!” Kim Joonmyeon vừa nói vừa tươi cười vẫy vẫy xấp vé trong tay, quả nhiên, hai mắt của đám trẻ ngồi bên dưới lập tức sáng lên. Có phần thưởng, phần thưởng lại là vé đi khu vui chơi, tất cả đều cực kỳ cao hứng, tíu ta tíu tít với nhau làm phòng học chẳng mấy chốc đã trở nên ồn ào như chợ trời.

 

Huang Zitao dùng bả vai đụng đụng vào vai Oh Sehun, liên tục mà hỏi thăm: “Hun Hun Hun Hun, ngày mai baba và daddy của cậu có tới không?”

 

Oh Sehun nghiêm túc gật gật đầu: “Đương nhiên!! Ngày mai tớ muốn được giải nhất!”, Nói xong, thằng bé giống như lại có điểm do dự, nhìn chằm chằm vào Transformer trong tay vào giây đồng hồ, sau đó sửa lại lời nói: “Được rồi, hay là để Đào Đào được hạng nhất đi~ Đào Đào thi đấu lợi hại hơn mà~”

 

Dù sao thì tớ cũng lấy Transformer của cậu rồi =V=~

 

Điều này lại làm cho Huang Zitao cực ký đắc ý: “Vậy tớ được giải nhất cũng sẽ dẫn Hun Hun đến khu vui chơi chung~”

 

Oh Sehun lại lắc đầu, như chú chó con mà giật giật tay áo Huang Zitao: “Tớ không đi khu vui chơi. Đào Đào, cậu dẫn tớ đến trường được không?”

 

“. . . Nhưng mà, nhưng mà Hun Hun còn chưa đủ tuổi a. . . Tớ hỏi mẹ tớ rồi. . .”

 

“Tớ có thể len lén trốn ở dưới bàn của cậu! Tớ nhất định ngoan ngoãn, không quấy rối cậu! Được hay không vậy Đào Đào. . . Tớ không muốn xa cậu QAQ. . .”

 

“Ặc, ặc. . . Không được, không được đâu Hun Hun. . .”

 

Vì vậy, vào lúc Park Chanyeol đi vào lớp chồi hoa hướng dương, đã nhìn thấy Huang Zitao và Oh Sehun ngồi xổm bên cạnh bàn cậu một câu tớ một câu, giống như đang thương lượng đại sự quốc gia, thiếu điều là đưa cho hai vị lãnh đạo kia điếu thuốc.

 

“Tiểu Bạch Cửu~~ Đang làm gì vậy, về nhà thôi~”

 

“. . . Baba~!! Baba, Đào Đào ăn hiếp con!!”

 

“Hả?”

 

Oh Sehun như cục kẹo mà bẹp một cái liền dính vào tay trái của Park Chanyeol, nét mặt không vui, nhìn cái miệng nhỏ kia kìa, sắp dẩu đến tận bầu trời rồi.

 

“Tớ ăn hiếp cậu hồi nào hả Hun Hun? Cậu nói bậy! Chú Chan, con không có!” Huang Zitao cũng mau chạy tới bắt lấy tay phải của Park Chanyeol, vội vàng biện bạch.

 

“Cậu không mang tớ đến trường! Vậy là cậu đã ăn hiếp tớ!”

 

“Cậu nói xem Hun Hun, cậu nói xem tớ mang cậu đến trường thế nào được! Nói cái gì mà nhét cậu vào trong túi xách, vậy tớ phải mua túi sách bự bây lớn hả! Không bằng tớ trực tiếp cõng cậu đi!”

 

“Dù sao đều là cậu không đúng! Đào Đào, cậu xấu! Cậu đi học sẽ không chơi với tớ nữa!”

 

“Nói bậy!”

 

“Hừ! Chíp Bông đều nói với tớ rồi, anh cậu ta chính là như vậy!”

 

Mặc dù cảm thấy đứng xem hai thằng bé cãi nhau thật ra rất thú vị, nhưng xuất phát từ lương tâm, Park Chanyeol vẫn xen vào một câu: “Con trai, này không giống đâu, anh của Chíp Bông lên đại học rồi. . . Nó có muốn chơi cũng không chơi chung được. . .”

 

Lại không nghĩ, vừa dứt lời, Huang Zitao dính bên tay phải mình oa một tiếng liền khóc lên.

 

“Hu oa. . . Vậy cậu muốn tớ làm sao bây giờ nha. . . Sớm biết như vậy đã ở trong bụng mama chờ thêm mấy tháng, đợi cậu một chút thì tốt rồi. . . Hu oa. . .”

 

. . . Uầy. . . Con trai này, chỗ đó không phải con muốn đợi là có thể đợi được. . .

 

Trong tay đột nhiên có một thằng bé bắt đầu gào khóc, Park Chanyeol cho tới hôm nay vẫn có chút hold không nổi trường hợp như vậy, hai cánh tay cũng đều bị chiếm lấy, đành phải vô lực nói một ít lời an ủi, nhưng mà thoạt nhìn Huang Zitao một câu cũng không có nghe lọt =口=.

 

Baek Baek a, cậu ở đâu 〒▽〒. . .

 

“Đào Đào a, Đào Đào đừng khóc mà. . . Tiểu Bạch Cửu, con xem con đi! Làm cho Đào Đào khóc rồi!”

 

Oh Sehun vẫn dẩu môi không muốn để ý người khác theo kiểu “Dù sao thì con không có sai”, nhưng mà rõ ràng lại nhịn không được mà nghiêng mắt liếc trộm Huang Zitao. . . .Ước chừng sau sáu mươi giây, Tiểu Bạch Cửu đại nhân hay là khai ân.

 

Bẹp.

 

“Được rồi được rồi, tớ không đòi cậu dẫn tớ đi học nữa. Đừng khóc nha, Đào Đào là quỷ khóc nhè!”

 

“Cậu, cậu mới là quỷ khóc nhè đó. . . Bên phải nữa Hun Hun, bên phải cũng muốn. . .”

 

“. . . Gấu trúc ngốc. . .”

 

“Bạch Cửu thối. . .”

 

Nhớ đến bộ dạng lần đầu hai thằng bé gặp nhau. . . Lại nhìn đến hiện tại, hình như có rất nhiều chuyện đã không giống với trước đây. Mặc dù vòng tới vòng lui, vẫn là Huang Zitao và Oh Sehun, vẫn xoay quanh thế giới nhỏ của hai đứa nó.

 

Lúc đi khỏi nhà trẻ Ái Khái Thấu, tình cách mạng hữu nghị giữa hai bảo bối đã dùng tốc độ chim bay mà hoàn toàn chữa lành.

 

“Đào Đào, hẹn gặp lại~”

 

“Hun Hun, hẹn gặp lại~~ Ha ha!”

 

=V= Quả nhiên là thế giới của trẻ con. Lúc dẫn Oh Sehun đến trạm xe buýt, Park Chanyeol âm thầm suy nghĩ —— Cách giải thích hoàn mỹ nhất là vừa rồi cậu quả thật là một cây cột điện chân dài a.

 

 

 

Cơm tối hôm nay là sushi.

 

Thừa dịp Byun Baekhyun không chú ý, Oh Sehun len lén nhét mộ đống lớn mù tạc vào trong sushi của daddy nó, thằng bé rất thông minh nha, còn biết nhét ở trên cơm sau đó dùng đồ biển phủ lên.

 

Nhưng mà rất nhanh đã bị Byun Baekhyun phát hiện, là lúc cậu ấy bị sặc đến chảy nước mắt ròng ròng.

 

Park Chanyeol mặt mũi tràn ngập hắc tuyến vỗ sau lưng của Byun Baekhyun, giả vờ tức giận mà trừng Oh Sehun đang đói bụng: “Cái thằng nghịch ngợm này. . . càng ngày càng không quản được. . . Đừng cười nữa Bạch Cửu! Mau đi rót ly nước cho daddy của con!”

 

Thằng bé làm mặt quỷ, nhưng mà đến cùng vẫn ngoan ngoãn đi rót nước.

 

“Baek Baek, cậu có khỏe không?”

 

“Khụ khụ, không có việc gì, không có việc gì. . . Chỉ sặc một cái. . .”

 

“Thằng nhóc này. . . Trước kia đều là quậy tớ, hiện tại cũng bắt đầu quậy cậu rồi. . . Không được, tớ cũng muốn nhét vào trong sushi của nó một chút. . .”

 

Byun Baekhyun nghe xong lời này liền bật cười: “Cậu thôi đi, đã mấy tuổi rồi. Người một nhà không có sao hết á.”

 

Park Chanyeol nghe được mấy chữ này lại rõ ràng là không có vui vẻ như vậy, cậu thậm chí theo bản năng mà sờ điện thoại di động trong túi của mình.

 

Đã gần một tuần lễ rồi. Oh Miri và Oh Imhang gần như mỗi ngày đều gọi điện thoại tới, mỗi lần đều là một màn khóc lóc kể lể, cảm giác này giống như ngươc lại là Park Chanyeol hại cả nhà bọn họ không thể đoàn tụ, làm cho bây giờ Park Chanyeol vừa nhìn thấy dãy số kia gọi tới thì trong lòng liền bắt đầu thấp thỏm không yên.

 

“Cậu cứ nói với bọn họ là không đưa đi! Sẽ không đưa! Lúc trước cậu đã ném con trai cho tớ, vậy nó chính là của tớ!” lập trường của Byun Baekhyun luôn cực kỳ rõ ràng.

 

Mà Park Chanyeol tựa như trong loại chuyện này rất không biết ăn nói, mỗi lần Oh Miri gọi điện tới cậu đều không nói ra được cả mấy tiếng 123, chỉ là ngơ ngác cầm di động nghe, sau đó lại ngơ ngác cúp máy.

 

Có mấy lần Byun Baekhyun cũng ở bên cạnh, thấy cảnh đó liền sốt ruột.

 

“Cậu cứ trực tiếp nói với bọn họ Sehun là con của tớ và cậu, đừng có gọi tới nữa! Tôi không sẽ không đưa nó có các người đâu! Chẳng phải vậy là xong sao?”

 

“Đó là ba mẹ ruột của Tiểu Bạch Cửu mà Baek Baek, mặc dù nói vứt bỏ Tiểu Bạch Cửu là bọn họ thất trách, nhưng mà bất kể thế nào cũng là máu mủ tình thâm. . .”

 

“Cậu khách khí với bọn họ, khách khí đến cuối cùng sẽ đem con trai khách khí luôn. . .”

 

“Baek Baek, tớ đương nhiên không nỡ đưa Tiểu Bạch Cửu cho bọn họ. . . Nhưng mà tớ luôn nghĩ, cậu nói có xem nếu có một ngày, Tiểu Bạch Cửu nắm tay áo của tớ hỏi tớ ‘Mẹ con ở nơi nào, từ nay về sau con không được gặp mẹ nữa sao’ thì tớ phải trả lời nó thế nào? Chẳng lẽ là ‘Xin lỗi bảo bối, ba mẹ ruột của con vốn muốn dẫn con đi, sau đó bị ba từ chối’? Có khi nào nó sẽ trách tớ tự tiện giúp nó đưa ra quyết định?”

 

“Sehun theo chúng ta vui vẻ và hạnh phúc như vậy, làm sao có thể trách cậu được. . .”

 

“Daddy uống nước~~~ này!!”

 

Giọng nói vang dội của Oh Sehun kéo Park Chanyeol ra khỏi suy tưởng, giương mắt nhìn vào hai tròng mắt trong veo của thằng bé, trong lòng Park Chanyeol dĩ nhiên rất xoắn xuýt, nhưng vẫn âm thầm kiêu ngạo như cũ: Con của mình, là Tiểu Bạch Cửu giỏi nhất toàn thế giới đó.
 
Cảm thấy tiếp tục nói chủ đề này sẽ trở nên rất áp lực, Byun Baekhyun cũng không muốn nói chuyện trước mặt con, liền ra vẻ thoải mái mà thay đổi chủ đề: “Được rồi được rồi, mau ăn cơm đi~. . . Sehun, không được len lén nhét mù tạt vào trong chén của baba con, daddy nhìn thấy đấy~”

 

Nếu như không có cách nào cùng con lớn lên, tương lai con còn có thể nhớ rõ baba và daddy không?

 

 

 

Sau khi dỗ Oh Sehun ngủ, Park Chanyeol vẫn ngồi bên máy vi tính nghiên cứu gì đấy, Byun Baekhyun cho là cậu ấy lại có linh cảm nên đến gần xem sao, hay rồi, người kia cư nhiên lại đang đọc cái gì mà “Lão Lý kể chuyện xưa”, chủ đề kỳ này: Con nuôi vượt ngàn dặm xa đi tìm mẹ ruột -口-. . .

 

“Chan Chan, cậu không có chuyện gì chứ. . . Sao lại tìm mấy tiết mục kỳ lạ như vậy. . .” Buồn cười đưa tay cầm con chuột thu nhỏ trang web lại, một cửa sổ khác vốn bị đè ở dưới lại lộ ra, càng làm mù hai mắt Byun Baekhyun “Giáo dục mầm non cho trẻ nhỏ: Phụ hyunh phải đọc”.

 

Byun Baekhyun bình thường chỉ thấy Park Chanyeol xem manga nên bị hù dọa một chút.

 

“Chanyeol, cậu đang làm cái gì vậy . .”

 

Park Chanyeol nhún nhún vai: “Muốn biết ba mẹ trong lòng con trẻ rốt cuộc là đóng vai nhân vật nào, là chúng ta phù hợp hơn, hay là bên Miri phù hợp hơn. . .”

 

Thẳng đến hai người đều thay xong áo ngủ nằm ở trên giường, cái đề tài này vẫn còn tiếp tục.

 

Byun Baekhyun ôm cánh tay Park Chanyeol chui vào lòng cậu ấy, mang theo vài phần tùy hứng nhưng lập trường vẫn luôn rõ ràng: “Nói tớ lòng dạ hẹp hòi cũng được, nhỏ mọn cũng được, dù sao thì bất kể thế nào tớ đều không đồng ý cậu trả Sehun lại cho bọn người Oh Miri. . . Ban đầu là cô ta không cần con trai trước. . . Chúng ta chính là ba mẹ ruột của Tiểu Bạch Cửu! Cô ta dựa vào cái gì mà đòi lại!”

 

Khẽ thở dài một hơi, Park Chanyeol xoay người ôm lấy Byun Baekhyun, những ngày này cậu không thể nào vui nổi, mỗi ngày đều lo lắng hôm nay có khi nào là ngày cuối cùng được sống bên thằng bé —— Nhưng mà không thể để cho Oh Sehun phát hiện, cậu thật sự có chút vất vả. Trong chuyện này, cậu không bằng Byun Baekhyun có thể kiên định lập trường đứng vững gót chân, lại không cách nào trình bày quan điểm của mình rõ ràng để cho Byun Baekhyun hiểu, chuyện làm cậu bối rối không chỉ là “trả” hay “không trả”.

 

“Baek Baek, cậu biết lúc tớ ở cô nhi viện khi còn bé, đối với chuyện ‘ba mẹ’, tớ đã nghĩ thế nào không?”

 

“Thế nào?”
&nsp;
“Khi đó tớ ước gì có người tới đón tớ đi, là ai cũng được, chỉ cần chịu dẫn tớ đi, thì người đó chính là baba hoặc mama của tớ, tớ sẽ không còn một mình nữa. Có đôi khi tớ lại nghĩ, nếu như tớ biết rõ ba mẹ ruột của tớ là ai thì tốt rồi, cho dù bọn hò nghèo khổ hay giàu có cũng không sao hết, cho dù là tội phạm giết người cũng không sao hết, chỉ cần cho tớ biết tớ là một thằng bé có ba mẹ thì tớ đã vui rồi, còn có thể rất đắc ý. . . Nhưng mà số của tớ không tốt, mãi cho đến mười tám tuổi rời khỏi cô nhi viện, cũng không ai muốn đến nhận nuôi tớ TUT.”

 

“Sao không có ai nhận nuôi cậu vậy. . .”

 

“A, cái này. . .” Park Chanyeol ngượng ngùng bật cười: “Khi còn bé bởi vì lỗ tai quá to, tất cả mọi người đều nói rất kỳ quái. . . Còn thường xuyên bị bắt nạt nữa kìa. Nhiều lần có người đến chọn trẻ tớ đều bị khóa trái trong phòng căn bản không ra được, có được một lần ăn mặc thật đẹp để đến đó, không nghĩ là lại làm ngã bình hoa cổ mà người kia quyên tặng cho trường, còn bị nhốt lại cấm túc một tuần =V=~ Qua mười tuổi trên cơ bản là không có cơ hội được nhân nuôi nữa, cho nên~ đại khái là như vậy. . .”

 

Byun Baekhyun đau lòng mà dụi dụi vào ngực Park Chanyeol: “Lỗ tai kỳ quái chỗ nào chứ. . . Bọn họ mới kỳ quái. . . Lỗ tai rất đẹp mắt, tớ rất thích mà~”

 

“Phư, đừng lạc đề được không nào~” Park Chanyeol mỉm cười nhéo nhéo mũi của Byun Baekhyun: “Cho nên tớ luôn nghĩ, một gia đình đối với con trẻ là thứ vô cùng quan trọng, ắt không thể thiếu. Nhưng là do ai xây dựng cái gia đình này, là ba mẹ ruột hay ba mẹ nuôi, tớ không vạch được giới hạn rồi. Baekhyun, cậu hiểu ý tớ không?

 

“Ba mẹ ruột đã vắng mặt trong lúc con cần bọn họ nhất, là cậu lấp vào cái ghế trống này, nên chính cậu mới thích hợp nhất. Tớ cảm thấy, chuyện này không cần phải dùng đạo đức luân lý hay liên hệ máu mủ để giải quyết, chỉ là vấn đề thời gian thôi.”

 

“Có lẽ trong cả cuộc đời dài đăng đẳng này, luôn có một số việc chúng ta không thể ép buộc được. . .”

 

Byun Baekhyun đột nhiên nở nụ cười: “Chẳng phải cuộc sống chính là như vậy sao? Ai cũng không nói, làm ba mẹ là phải như mèo máy ấy.”

“Đương nhiên, nếu như cậu không muốn làm mèo máy, tớ sẽ không để ý —— Mở miệng ra A Chan, tớ muốn nụ hôn chúc ngủ ngon.”

 

“Này. . . đã nói cậu là đừng lạc đề mà.”

 

“Nhưng mà tớ đã trò chuyện với cậu cả đêm đấy! Chỉ một nụ hôn chúc ngủ ngon cũng không cho sao? Vậy cậu qua phòng anh Lu Han ngủ đi. =V=”. . . Hình như ngày càng lạc đề rồi . . .

 

“Ài ài, có nói là không hôn đâu. . . Cậu biết rõ ngoại trừ Tiểu Bạch Cửu ra thì hai chúng ta ai cũng không thể lên giường của anh Lu Han. . .”

 

Đừng lo lắng nữa, mở miệng ra đi A Chan.

Trong túi thần kỳ của cậu có nhiều bảo vật như vậy, tìm kiếm cẩn thận nhất định sẽ có đáp án.

 

 
 

Thẻ: , , , , ,

5 responses to “[Fanfic] 《Ba chúng ta》 – Chapter 50 (ChanBaek/KaiDo/KrisLay – Tiểu manh văn)

  1. boommychan

    2013/10/08 at 22:18

    Cây cột điện chân dài =))))))

     
  2. Kimmie - Violet Hill

    2013/10/08 at 22:35

    Phụ hyunh phải đọc” => Phụ Huynh chứ =))

     
  3. stupidpopcorn

    2013/10/09 at 18:16

    Ủ uôi em chả thic vợ chồng Hành củ kia tí nào!!!!! K đc đòi Bạch Cửu!!!!! Chú Lu chuyên giàn xếp các đôi gay đâu rồi!!! Chú Lu mau tung thần chưởng đi!!!

     
  4. Phan-gơn Biến Thái ^^

    2015/01/06 at 00:33

    Nhớ không nhầm thì hình như chú Lu nói đi Hàn Quốc chỉ năm ngày là về sao??? Cớ sao đến h vẫn chưa về?? Chú ko về thì lấy ai diễn hài cho chúng hủ nó xem?? TTvTT

     
  5. Chi Lanh

    2015/06/12 at 08:38

    Chú Lu mau về dâng hiến kế với. Thật sự mình đọc mà cũng không tìm ra giải pháp luôn. Đường nào cũng tội cho Bạch Cửu hết. Càng thấy thương hơn cho nhà ba người :((

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: