RSS

[Fanfic] 《Ba chúng ta》 – Chapter 50_Cont (ChanBaek/KaiDo/KrisLay – Tiểu manh văn)

10 Oct

50.

Khuyết thiếu_Cont

 

 

Đại hội thể dục thể thao lần thứ nhất của nhà trẻ Ái Khái Thấu chính thức bắt đầu!

 

Lúc Oh Sehun một tay kéo Park Chanyeol, một tay dắt Byun Baekhyun hớn hở đi vào phòng học phải nói là vô cùng khoa trương, khuôn mặt tươi cười sắp toét đến bầu trời~ Ngoài miệng lại còn hét lớn: “Chíp Bông, cậu xem đi! Có phải baba tớ rất đẹp trai không! Daddy cũng rất đẹp trai! Đẹp trai hơn anh cậu gấp một vạn lần!”

 

Bạn nhỏ Chíp Bông bị khoe khoang đứng cắn môi, gương mặt không phục: “Hing… Chíp Bông vẫn cảm thấy anh hai đẹp trai nhất…”

 

Byun Baekhyun bật cười chỉ vào cái đầu nhỏ của Oh Sehun một cái: “Sehun, đừng làm rộn~”

 

Thằng bé tươi cười quay đầu, vẻ mặt đắc ý: “Đây là lần đầu tiên baba và daddy đến nhà trẻ cùng Bạch Cửu mà, muốn cho tất cả mọi người đều nhìn thấy hai người!”

 

Mau mau đến đây nhìn thử đi, là baba với daddy của tớ đó! Chỉ cho xem chứ không cho sờ vào, không cho mang đi a~ Nhìn một cái một bóng chocolate, nhìn nhiều có ưu đãi, có thể tính tiền tháng, có thể trả bằng đồ ăn!

 

Mặc dù cả khung cảnh rất hài hòa, nhưng mà với tư cách là đôi bạn đồng tính duy nhất ở đây, Park Chanyeol và Byun Baekhyun ít nhiều gì cũng cảm thấy xấu hổ. Đặc biệt là có một vài phụ huynh không khéo tỏ ra tự nhiên, luôn len lén nghị luận gì đấy, thỉnh thoảng bất cẩn để ánh mắt chạm nhau lại còn có thể lập tức nhìn sang nơi khác —— Vậy là lại càng giấu đầu lòi đuôi.

               

Byun Baekhyun dùng cùi chỏ thọt Park Chanyeol: “Có ổn không~”

 

Park Chanyeol ngược lại mở rộng cánh tay thoải mái kéo Byun Baekhyun vào trong ngực.

 

“Tớ ước gì bọn họ đều nhìn thấy.”

 

Oh Sehun không biết lúc nào đã lén đến chỗ Huang Zitao.

 

“Đào Đào, cho cậu bóng chocolate~”

 

“Hun Hun, tớ muốn ăn viên có nhân trái phỉ~”

 

“Tớ thích nhất là mùi này đó… A…… Được rồi, cho cậu nè, vậy cậu phải nhớ dẫn tớ đi khu vui chơi nha~”

 

“Ùa ùa! Nói không chừng cậu cũng sẽ được giải nhất đấy~”

 

“Tớ cảm thấy rất khó…”

 

Sự thật chứng minh, hiểu biết của Oh Sehun đối với hai baba của mình là vô cùng khách quan.

 

Ví dụ như trong hạng mục đầu tiên, hai người ba chân —— Mặc dù Byun Baekhyun đẩy hết nguyên nhân thất bại cho đôi chân dài của Park Chanyeol, mà Park Chanyeol cũng đẩy hết nguyên nhân thất bại cho lót giày của Byun Baekhyun, nhưng mà chuyện trong khoảnh khắc phát súng hiệu vang thì hai người đều “ăn ý” ngã về phía bên cạnh, trực tiếp đè lên một đôi phụ huynh khác, thì không thể nào đùn đẩy trách nhiệm được nữa…

 

Lại nói đến hạng mục thứ hai, dùng vợt bóng bàn vận chuyển bóng vào trong túi, sau đó baba phụ trách ném bóng vào giỏ xách cách đó không xa. Oh Sehun cực kỳ cố gắng, chỉ làm rơi một quả bóng mà thôi, còn baba của nó… Được rồi, không nói thì thôi, nói tới lại không kiềm được nước mắt… Baba của nó cũng rất lợi hại, mỗi quả bóng đều ném chính xác vào rổ… mà rổ nhà người ta…

 

Còn có hạng mục thứ ba… trò chơi “Dán mũi”, Park Chanyeol xung phong làm người mù đeo bịt mắt đi về phía trước, trên đường đụng vào bao nhiêu người không nói, Kim Joonmyeon với tư cách trọng tài đều vội vã đi theo để chỉ đường cho cậu ấy,  lại còn đứng phía sau con rối ở đích đến nhắc nhở cậu ấy. Kết quả rất đang mỉa mai, Park Chanyeol đem “cái mũi” trong tay dán lên mặt thầy Joonmyeon =口=.

 

“Bảo bối đừng nản chí ha~~ Daddy sẽ giúp con thắng trận tiếp theo để gỡ lại!”

 

Sợ thằng bé buồn, Byun Baekhyun vuốt vuốt mái tóc của Oh Sehun, xắn tay áo lên chuẩn bị lao đến hạng mục kế tiếp, lại còn không khách khí mà vỗ Park Chanyeol một phát: “Vậy ra cậu chỉ chơi kéo búa bao là tương đối ổn hơn phải không~”

 

Park Chanyeol toét miệng cười ngốc với Byun Baekhyun: “Sai sót, sai sót…”

 

Vẻ mặt Oh Sehun mang biểu cảm ‘con đã sớm biết mà’: “Daddy cố gắng lên~~~~ Đã biết rõ baba không thắng được… Ai, kệ đi, dù sao baba của Đào Đào thắng cũng vậy thôi~”

 

Nhưng mà hạng mục này vẫn rất hy vọng daddy có thể thắng nha! Daddy rất giỏi mà!

 

Hạng mục do Byun Baekhyun xuất chiến chính là trò chơi tiền tiêu vặt trong truyền thuyết, là do các mama tham gia, trước ngực mỗi người đều có một bảng giá, từ một đồng rưỡi đến hai đồng, khi trò chơi bắt đầu trọng tài sẽ hô lên số tiền mình cần, mọi người ôm nhau gom cho đủ con số, thành viên nào không ôm thành công sẽ bị loại.

 

“Trò này dễ thôi, mình phản ứng rất nhanh!” Nghe xong quy tắc, Byun Baekhyun dường như rất có lòng tin mà gật gật đầu.

 

Nhưng mà, tuyển thủ Byun mới vừa mang bộ dạng nắm chắc thắng lợi trong tay mà đeo bảng giá lên, các mẹ ở một bên đột nhiên hướng trọng tài Kim Joonmyeon nhao nhao dị nghị, lý do là: Trong trò chơi toàn là đàn bà con gái lại có con trai, dường như không được hay lắm…

 

Nói thật giống như là tôi vừa chơi vừa ăn đậu hủ các người vậy…

 

Kim Joonmyeon có chút khó xử liền chạy ra đó giải thích: “Thật ra cũng chỉ là trò chơi thôi mà,  các mẹ. . .”

 

“Cậu ấy không phải là mẹ. . . Nói sao cũng cảm thấy rất kỳ quái. . . Tôi cảm thấy không hay lắm. . .” Một phụ huynh đứng ra nói.

 

“Đúng đó, không phải là mẹ chơi chung trò chơi này sẽ bất tiện.  . .”

 

“Không thể chơi như vậy được. . .”

 

Park Chanyeol không vui: “Tại sao như vậy, anh Joonmyeon cứ mặc bọn họ. . .”

 

“Được rồi, hôm nay nhiều người như vậy, tớ cũng không muốn làm anh Joonmyeon phiền thêm, bọn họ nói cũng đúng… Hai chúng ta đều là con trai, không ai có thể làm mẹ được . . Ai, chỉ tiếc hạng nhất của Tiểu Bạch Cửu coi như là hoàn toàn vuột mất rồi . . .”

 

Oh Sehun với vẻ mặt mất mát kéo kéo vạt áo Byun Baekhyun: “Tại sao daddy không tham gia a. . . Chẳng phải nói sẽ lấy giải nhất sao. . .”

 

Trong lòng Byun Baekhyun cũng có chút không thoải mái, ủ rũ mà ôm lấy thằng bé, nói: “Bởi vì daddy không phải là mama của con, cho nên không thể tham gia trò chơi này. . . Chỉ có nữ mới có thể tham gia~”

 

“A. . . Ang~. . . Nếu daddy là mẹ của Bạch Cửu thì tốt rồi. . .”

 

Park Chanyeol đứng một bên trong lòng đột nhiên như bị một dòng điện xẹt qua: “Tiểu Bạch Cửu, con rất muốn có mẹ sao?”

 

Thằng bé dẩu môi nhìn chằm chằm Park Chanyeol vài giây, lại quay đầu nhìn các bà mẹ đang chơi trò chơi rất vui, tủi thân gật gật đầu: “Muốn giải nhất. . .”

 

“Sehun đừng buồn. . . Con buồn daddy cũng không dễ chịu đâu~ Mặc dù không có mẹ, nhưng con có hai người baba~~ Người khác lại không có a~”

 

“Ang~. . . Nhưng mà người khác có mẹ cùng chơi trò chơi, Bạch Cửu lại không có nha. . . Daddy, Bạch Cửu không vui. . . Một giải nhất cũng không lấy được, không vui. . .”

 

Nhìn thằng bé bĩu môi muốn khóc, Byun Baekhyun vội vàng quay sang Park Chanyeol đưa tay ra: “Bóng chocolate đâu~~ mau đưa cho tớ hai viên! Tiểu tổ tông muốn khóc!”

 

“Chanyeol, Chanyeol!!”

 

“. . . Hả?”

 

“=V= Nghĩ gì thế, mau đưa kẹo trong túi xách cho tớ!”

 

Vụng về mở ra túi của Oh Sehun lấy bóng chocolate ra, Park Chanyeol vừa quay đầu đã nhìn thấy con trai của gia đình bên cạnh đang cưỡi trên vai baba nó cổ động cho mama đang thi đấu, trong tay hai người đó có sữa cho con và nước khoáng cho baba, quần áo và túi xách đều để ngay ngắn ở một bên, lại còn có cả một hộp cơm.

 

Cái chuyện tự mình đem thức ăn này, thật ra thì lúc thông báo phụ huynh đến tham gia buổi đại hội thể dục thể thao Kim Joonmyeon đã từng nói rồi, chẳng qua là do Byun Baekhyun và Park Chanyeol đều lười biếng, thầm nghĩ mang thức ăn đi phải chuẩn bị đủ thứ, chờ sau khi đại hội thể dục thể thao kết thúc thì có thể ra ngoài ăn ngon rồi.

 

Đột nhiên nghĩ tới một cảnh tượng, một nhà ba người của người ta vui vẻ ăn cơm hộp, một nhà ba người của bọn họ lại đáng thương mà ăn bóng chocolate, ngay cả nước bọt cũng không có.

 

Park Chanyeol bỗng dưng cảm thấy, cậu và Byun Baekhyun có thể cho Oh Sehun được cái gì chứ, không phải là một gia đình hoàn chỉnh, lại càng không phải là một gia đình hoàn hảo. Khuyết thiếu quá nhiều thứ, nhiều đến mức bất kể cậu có cố gắng ra sao thì cũng không cách nào đạt được những thứ ấy.

 

Một người mẹ.

 

Đúng lúc này, Oh Miri lại gọi điện thoại đến.

 

Bên đầu dây kia là Oh Imhang, lần này ngày từ đầu Oh Imhang đã không khách khí nữa rồi.

 

“Cậu Park, nếu như cậu vẫn cố ý không trả Oh Sehun lại cho chúng tôi, chúng tôi có thể sẽ trình lên tòa đấy. Cậu như vậy là lừa bán trẻ vị thành niên cậu có biết không?”

 

Còn nói lừa bán trẻ vị thành niên? Cái tội vứt bỏ trẻ vị thành niên của mấy người mới nặng á.

 

Có điều lúc này Park Chanyeol cũng không có tâm trạng thảo luận vấn đề không có chất xám này với Oh Imhang: “Xin hỏi Miri có ở đó không? Tôi muốn nói với cô ta mấy câu.”

 

“Cái gì? Hẹn Oh Miri tối nay ăn cơm? Dẫn, dẫn Sehun theo? Chanyeol, cậu. . .”

 

 

 

 

51. The best mistake I’ ve ever made

 

 

 
 

Thẻ: , , , , ,

7 responses to “[Fanfic] 《Ba chúng ta》 – Chapter 50_Cont (ChanBaek/KaiDo/KrisLay – Tiểu manh văn)

  1. ♥ Lý Vũ Mỹ ♥

    2013/10/10 at 00:42

    Đọc khúc đầu vui khúc sau hông vui gì hết trơn T____T
    Ụp mặt vào gối ngủ luôn oaaaaaaa Tiểu Bạch Cửu T____T Or2

     
  2. boommychan

    2013/10/10 at 00:53

    Gì mà lừa bán trẻ vị thành niên, có mà các người ấy TTvTT

     
  3. Nikki Gummy

    2013/10/10 at 01:46

    “The best mistake I’ ve ever made”

    Oh great TvT

     
  4. baekbaekciuciu

    2013/10/10 at 13:18

    “cậu bé cừ khôi chuyên dàn xếp các đôi gay” Where’re you?

     
  5. Anh Bùi

    2013/10/13 at 11:48

    Hing~~~ Chú Lu đâu, chú ở đâu?!? Mau về, ông Hành Tỏi gì đó ăn hiếp Baba với Daddy rồiiii >.<

     
  6. stupidpopcorn

    2013/10/20 at 03:10

    mấy chap này cứ buồn buồn :(

     
  7. Chi Lanh

    2015/06/12 at 08:46

    Chú Lu ơi (TT^TT) Gọi hồn chú Lu. Bố Park sắp tự mình quyết định rồi kìa. Ai đó ngăn hắn lại đi. Chẳng lẽ lại ngồi khóc huhu khi đọc tiểu manh văn :'(

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: