RSS

[Fanfic] 《Ba chúng ta》 – Chapter 58 (ChanBaek/KaiDo/KrisLay – Tiểu manh văn)

12 Nov

58.

Không muốn chết sẽ không chết

 

Nhận được điện thoại của chú Hwang tài xế, Park Chanyeol và Byun Baekhyun còn có cả Lu Han liền bắt xe chạy như bay đến ngã tư gần nhà Huang Zitao. Chiếc xe hơi màu đen nhấp nháy đèn xi nhan đang dừng sát mép đường, chú Hwang lo lắng đứng ở cửa xe nhìn khắp bốn phía làm tim của Park Chanyeol bỗng dưng trở nên hoảng loạn.

 

Chưa được một tiếng, vẫn chưa được một tiếng mà. . .

Lảo đảo xuống xe, chân của Park Chanyeol đã bủn rủn, theo bản năng bắt lấy cánh tay của Byun Baekhyun: “Baek Baek, có phải tớ lại làm mất con trai nữa không. . .”

 

“Không phải, không phải đâu. . .” Mau chóng nắm chặt tay của người yêu lại, Byun Baekhyun lập tức an ủi.

 

Đến cùng vẫn là Lu Han bình tĩnh nhất, siêu cấp đàn ông mà vỗ vai của hai đứa trẻ to xác: “Ai ai, đừng tự mình dọa mình.” Nói xong, hướng về phía chú Hwang đứng cách đó không xa hô một tiếng, vừa dứt lời, liền nhìn thấy một bóng dáng nho nhỏ quen thuộc nhảy ra, hình như còn kèm theo một tiếng “véo~”

 

“Baba! Daddy! Baba!”

 

Mặc dù với tư cách đại nam nhân mà lại phản ứng thế thật sự có chút mất mặt, nhưng giờ Park Chanyeol không cần biết nhiều như vậy —— Khi Oh Sehun loạng choạng nhào vào trong lòng mình, nước mắt của cậu bỗng dưng lăn dài theo gò má.

 

Như ngày trước từ nơi xa xôi chạy tới Bắc Kinh để thổ lộ với Byun Baekhyun lại không cẩn thận lạc mất Oh Sehun trong cửa hàng tổng hợp, khoảnh khắc thằng bé chạy về phía cậu, như là khoảnh khắc ánh hào quang sáng chói bắn về phía người baba nửa vời Park Chanyeol.

 

Tiểu Bạch Cửu a, hình như từ trước đến giờ baba chưa từng làm chuyện để con cảm thấy kiêu hãnh, ngược lại là con, vĩnh viễn đều là thực thể rạng ngời nhất trong sinh mạng của baba.

 

“Baba. . . Đào. . .”

 

“Tiểu Bạch Cửu, bảo bối, con vẫn ở đây. . . may quá. . . con vẫn ở đây. . .”

 

Trông thấy nước mắt của Park Chanyeol, Byun Baekhyun cũng trở nên luống cuống, lúc thì đưa tay xoa đầu Oh Sehun, lúc lại đưa tay xoa đầu Park Chanyeol, quả thật không biết nên làm thế nào cho phải: “Chan Chan, cậu sao vậy. . . Cậu xem đi, chẳng phải con trai vẫn ổn. . . Sehun, con có sao không? Có bị thương ở đâu không?”

 

Thằng bé ngẩng đầu, nước mắt lưng tròng nhìn Byun Baekhyun, giọng nói vẫn mang theo vài phần nghẹn ngào: “Hing~ Đụng đầu rồi. . . Giờ cũng không đau lắm. . .”

 

“Đụng ở đâu? Baba vù vù cho con~” Vừa nói, Park Chanyeol vừa bế Oh Sehun lên.

 

Baba giúp con trai vù vù, con trai nắm tay áo daddy lau nước mũi, dadd giúp baba lau nước mắt —— hình ảnh này mới hài hòa làm sao =V=.

 

Quả nhiên chỉ cần người một nhà bên nhau thì dù cho là lau nước mũi cũng có cảm giác đặc biệt, đúng không~

 

Sau khi hưởng thụ “dịch vụ massage đầu siêu thoải mái” hiệu Chan baba, Oh Sehun cuối cùng cũng nhớ tới một chuyện quan trọng khác: “Baba, baba, Đào Đào bị bắt đi!!”

 

“. . . Hả?? Cái gì!”

 

“Người xấu bắt Đào Đào đi! Chú tài xế đuổi theo nhưng mà không kịp. . . Hu hu, baba mau đi cứu Đào Đào về đi. . .” Nắm cố áo Park Chanyeol ra sức ồn ào vài tiếng, gào mãi gào mãi, vành mắt Oh Sehun cuối cùng cũng đỏ lên.

 

Byun Baekhyun cau mày lại, vẻ mặt khó hiểu: “Sao Đào Đào lại bị bắt đi. . . Chẳng lẽ không phải Oh Imhang. . . Là bọn buôn người?”

 

Park Chanyeol cũng đành chịu mà nhún vai: “Có hai đứa bé mà chỉ bắt một đứa là ý gì đây? Con của tớ thoạt nhìn không bán được bao nhiêu tiền sao?”

 

=口= Trọng điểm không phải chỗ này a!

 

Tức giận trừng mắt liếc Park Chanyeol một cái, Byun Baekhyun vội vàng gọi Lu Han đang nói chuyện với chú Hwang cách đó không xa.

 

“Anh Lu Han, chuyện không hay rồi, Đào Đào bị người xấu bắt đi!”

 

“Anh Lu Han, anh Lu Han, Đào Đào bị người xấu bắt đi!”

 

“Đã gọi điện thoại tìm Kim Jongin và Wu Yifan hỗ trợ, cũng đã báo cảnh sát, lát nữa sẽ có tin tức.”

 

Đợi Lu Han ung dung nói xong đoạn này, miệng của Byun Baekhyun và Park Chanyeol có thể nhét trọn một quả trứng gà rồi.
 
“Thật đáng khen. . . Anh Lu Han, tốc độ của anh nhanh như Sao Hỏa. . .”

 

Một cái cốc liền đáp thẳng lên đầu Park Chanyeol: “A, nếu không thì đóng phim một căn nhà tranh ba trái tim vàng với các người sao?”

 

“〒▽〒 Em đâu có nói gì đâu!” Park công quân rất oan ức. . .

 

“Chúng em khó lắm mới thấy được Sehun nên xúc động chút thôi. . .” Byun Baekhyun vội vàng giảng hòa.

 

Lu Han hào phóng thưởng cho một nhà ba người ánh mắt xem thường rung động tâm can: “Theo tiến độ của các người, đợi khi tìm được Đào Đào thì nó cũng đã cưới người rừng làm tù trưởng bộ lạc rồi.”

 

“Hing. . . Đào Đào nói cậu ấy muốn kết hôn với con mà. . .”

 

Bị dáng vẻ mếu máo của Oh Sehun chọc cười, Lu Han đi tới hôn mạnh lên mặt thằng bé một cái: “Chú chỉ nói vậy thôi~” Ngẩng đầu, lại là hai ánh mắt sát lẻm bắn về phía đôi baba ngây thơ: “Thất thần làm gì, còn không đi tìm con rể của hai cậu với anh?!”

 

“Đến ngay! Ơ~ Anh Lu Han, anh chờ em một chút!”

 

“. . . Cái gì mà con rể, là con dâu, con dâu!”

 

Bộ dáng người đuổi người chạy, gà bay chó sủa thế này, nào giống đi tìm một đứa bé bị bắt cóc.

 

Nhưng mà, một khi đã chấp nhận thiết lập này. . .

 

. . . Ah không không, hay là mời mọi người suy nghĩ đến tâm trạng của phe phản diện một chút!

 

Thẳng thắn mà nói, Oh Imhang sống gần bốn mươi năm, cũng không có chuyện làm nhân phẩm bùng phát xảy ra với hắn. Hình như có một lần trong thang máy vô tình gặp được minh tinh màn bạc, hắn vẫn không chút hứng thú mà vỗ vai người ta nói “Dì kia, nhường đường” rồi hất mông đi luôn.

 

Nhưng vận may của hắn lại ngày càng hỏng bét.

 

Đánh bài, chơi xúc xắc, cược đua ngựa,… đều thua. Mà ngay cả lúc này đây, khi hắn quyết đánh cược một lần cuối cùng, nhưng hình như vẫn ở trong cái vòng lẩn quẫn bất kể là giãy dụa thế nào cũng không thoát ra được.

 

Ông trời ơi, ông nói đi, thật ra từ trước đến giờ ông chưa từng mở mắt nhìn tôi dù chỉ một lần phải không?

 

“Mẹ nó!”

 

Không biết chiếc xe tải kia từ đâu lao tới, Oh Imhang vừa tức giận mở miệng ra mắng, vừa dùng sức đánh lên tay lái một cái, chiếc xe cũ kỹ lập tức mất khống chế nên trượt qua phải một chút, nếu không nhờ phản ứng nhanh thì nói không chừng đã lật xuống mảnh ruộng bên đường quốc lộ rồi.

 

Huang Zitao trúng thuốc mê nên giờ đang nằm xụi lơ trên đùi Oh Miri ngủ mê man, thằng bé không biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm thấy đột nhiên có một bàn tay to bịt miệng mình lại, sau đó liền thiếp đi. Ngược lại là Oh Miri, vào lúc xe trượt khỏi đường chạy, cô ta đã theo bản năng ôm chặt Huang Zitao vào trong lòng, tức giận nói:

 

“Imhang, anh nổi điên làm gì!”

 

“Mẹ nó, cô mới điên đấy! Tôi đang nghĩ bắt lầm cái thằng xúi quẩy này giờ phải làm sao!”

 

“Rõ ràng là anh bắt sai người, nổi nóng làm gì chứ!”

 

“Tự tôi làm nên tôi phát cáu với chính mình không được sao? Bắt lầm người, mẹ kiếp, sao lại có thể bắt lầm người!!”
 
Không còn tâm trí để ý đến những lời mà Oh Imhang tự phỉ báng mình, Oh Miri vươn tay giúp Huang Zitao chỉnh lại phần tóc rối trước trán, cắn môi một lúc nhưng cuối cùng vẫn do dự nói ra: “Dù sao cũng không mang Sehun về được, giữ đứa bé này lại cũng vô dụng, tìm một chỗ thả nó xuống rồi chúng ta nghĩ cách khác đi, Imhang?”

 

Oh Imhang kiên quyết cự tuyệt: “Không được! Đã nói hôm nay sẽ dẫn con về nhà họ Ngô, không có con làm sao được, đến lúc đó ông già kia lại nghĩ là tôi lừa gạt thì càng không có khả năng cho tôi tiền! Không có tiền sẽ chết đó, Miri, sẽ chết! !”

 

“Anh không trả được tiền tôi cũng lo lắng như anh, nhưng mà bây giờ chúng ta có thể làm gì? Hả?”

 

Lại đánh mạnh vào tay lái một cú, Oh Imhang cau mày quay đầu nhìn Huang Zitao đang bất tỉnh nhân sự, dường như đang đưa ra một quyết định khó khăn, im lặng một lúc mới lên tiếng: “Mặc kệ, cứ dẫn thằng nhóc này đi, lấy được tiền mới là quan trọng nhất, cùng lắm thì tìm bọn buôn người bán nó đi!”

 

“Hing. . .” Đang nói, Huang Zitao lại đạp chân, hình như là sắp tỉnh lại.

 

“Mẹ nó, sao tự nhiên lại tỉnh! Thẳng quỷ bán thuốc mê quả nhiên ăn bớt ăn xén nguyên liệu rồi! Miri, bịt miệng nó, đừng để nó tỉnh lại!”

 

Huang Zitao chưa kịp phản ứng chuyện gì đang xảy ra đã bị một cái chai nhựa đập trúng gáy, đau đến nó oa một tiếng liền la lên. Đến cùng Oh Miri vẫn xem như là có chút lương tâm, thấy thằng bé bỗng dưng ngân ngấn nước mắt trong lòng cô ta cũng không thoải mái, có chút đau xót mà ôm thằng bé vào lòng, lại không biết phải mở miệng nói gì.

 

Trước tình yêu và đạo nghĩa, lựa chọn của mỗi người là gì?

 

“Đau quá. . . Dì là ai?” Huang Zitao ôm gáy, tội nghiệp mà nhìn vẻ mặt xoắn xuýt của Oh Miri, cảm thấy gương mặt này nhìn quen quen, hình như đã gặp ở đâu đó —— như Hun Hun. . . U hing, Hun Hun. . . Mình vẫn chưa tiến hành khâu quan trọng nhất trong hôn lễ!

 

“. . . Đau lắm hả?” Không biết phải trả lời vấn đề của Huang Zitao như thế nào, Oh Miri đành phải vươn tay xoa gáy cho thằng bé.

 

“Dì ơi, con phải về nhà! Hun Hun đang chờ con, cậu ấy muốn đến nhà con chơi!”

 

“Hun Hun? . . . Này nhóc, con và Sehun rất thân sao?”

 

“Hun Hun là chú rể của Đào Đào!”

 

Lúc nói lời này Đào Đào còn ưỡn ngực lên, dáng vẻ vô cùng kiêu ngạo trông rất buồn cười —— E rằng chỉ có trẻ con mới có thể bộc trực như vậy, đợi khi chúng nó từ từ lớn lên, những chuyện không phải đen tức là trắng rồi sẽ không tồn tại nữa.

 

Con của mình, mặc dù là đứa trẻ do mình mang nặng đẻ đau, nhưng lại không chịu bất cứ trách nhiệm nào với nó. Con của mình, từ lúc nào đã thành chú rể của người khác? Thế giới nhỏ của nó, mình biết được bao nhiêu?

 

Oh Miri để tay lên ngực tự hỏi mình, có một số việc cô biết là trái với đạo lý nhưng cũng không hối hận, mà có một số việc, rõ ràng cảm thấy xấu hổ và thật có lỗi, lại phải kiên trì làm tiếp.

 

“Con phải về nhà, cho con về nhà đi!”

 

Thấy Oh Miri ngây người không nói lời nào, Huang Zitao nắm lấy tay áo của cô ta kêu gào. Oh Imhang ngồi ở phía trước lái xe cuối cùng chịu không nổi nữa, âm thầm mắng một câu “đàn bà chỉ làm hỏng việc”, sau đó liền hung thần ác sát mà quay đầu trừng Huang Zitao.

 

“Im miệng! La nữa tao sẽ ném mày ra khỏi xe!”

 

Gấu trúc bị dọa đến giật mình: “Con, con muốn Hun Hun. . .”

 

“Miri, mau bịt cho nó hôn mê đi, nếu không trói lại cũng được, miễn đừng để nó làm hỏng việc!”

 

Oh Miri cau mày lại, nhưng không làm gì cả. Cô bắt đầu cảm thấy chuyện này đã vượt khỏi phạm vi khống chế của mình, bất kể là mục đích xuất phát từ tiền bạc của Oh Imhang, hay là chính mình dần trở nên tham lam, muốn con trai quay về bên mình.

 

“Con phải về nhà! Chú dì, các người thả Đào Đào đi, Đào Đào phải về nhà!”

 

Thừa dịp Oh Miri ngây người, Oh Imhang tăng tốc lên chạy rất nhanh. Huang Zitao lảo đảo ngồi dậy, hắng giọng la lên, giọng thằng bé the thé, gần như là lập tức làm Oh Imhang cảm thấy đầu đau đến sắp nứt ra. Xe đang chạy trên quốc lộ, hai bên đều có xe nên không cách nào dừng lại, quý ngài Oh Imhang đành phải rống lên theo nó: “Nhỏ giọng một chút! Im miệng!”

 

“Con phải về nhà!”

 

“Mẹ nó, so ai to giọng hơn à?! IM —— MIỆNG ——!!”

 

“CON —— MUỐN —— VỀ —— NHÀ!”

 

. . .

 

Tôi là Oh Imhang, tôi tuyệt đối không nghĩ tới, vụ bắt cóc mà mình tính toán tỉ mỉ, cuối cùng lại biến thành màn so giọng mới một thằng nhóc miệng còn hôi sữa trên mặt đầy nước mắt nước mũi.

 

 
 

Thẻ: , , , , ,

4 responses to “[Fanfic] 《Ba chúng ta》 – Chapter 58 (ChanBaek/KaiDo/KrisLay – Tiểu manh văn)

  1. Dâu Hâm

    2013/11/12 at 15:40

    tem ạ >v<

     
  2. SeoYooRa

    2013/11/12 at 19:06

    Ố, Đào Đào bị bắt cóc thao? Hu hu mau chóng cho Đào Đào trở về đi, các ng bắt cóc trẻ con thật ko có lương tâm

     
  3. Trang Miri

    2013/11/13 at 15:10

    lão Hành tỏi j` j` đó đến kon của mình cx ko nhìn kĩ ak
    cơ mak nhue em đoán từ đầu, là bắt bạn trẻ Oh để mang về lấy tiền của gđ chứ ko phải mang bán a
    Đào Đào ak giọng bạn cx thật lớn quá

     
  4. chanbaekhunhankristao

    2015/05/12 at 15:49

    Quá nhọ cho chú rồi Nhậm Ngũ Hành. À mà quả thực tôi cũng k nhớ tên chú là gì lắm đâu =.=
    >>>>> Thánh nhọ!!!!

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: