RSS

[Fanfic] 《Ba chúng ta》 – Chapter 58_Cont (ChanBaek/KaiDo/KrisLay – Tiểu manh văn)

13 Nov

58.

Không muốn chết sẽ không chết_Cont

 

Các thành viên tham gia kế hoạch Quỳ Hoa Bảo Điển hẹn gặp nhau ở một quán cà phê gần nhà Huang Zitao.

 

Oh Sehun bò lên chân Park Chanyeol, đưa tay bóc một cái bánh quy trên bàn bỏ vào trong miệng: “Baba, chúng ta không đi cứu Đào Đào sao?”

Nhưng mà Park baba hình như không nghe con mình nói: “Baek Baek, gọi cho Oh Miri không được à…”

 

“Daddy, daddy, Đào Đào…”

 

“Giờ mình gọi mà cô ta nghe mới là lạ đó, trừ phi cô ta thật sự không có bắt cóc Đào Đào… Ngoan ngoãn ngồi nghe anh Lu Han sắp xếp đi, đừng lo nữa.”

 

“Đều tại tớ… bằng không thì chuyện sẽ không thành như bây giờ…”

 

“Hing…” Thấy baba và daddy không thèm để ý đến mình, Oh Sehun dẩu môi từ trên đùi Park Chanyeol nhảy xuống, đi tới kéo tay áo Wu Yifan.

 

“Chú Đại Ngưu… Đào Đào đang ở đâu vậy?”

 

“Xing Xing, anh đói bụng…” Chờ chút, sao tổng biên tập Wu giống đang làm nũng quá vậy…

 

“Êu~ Giờ lại đói bụng. Lúc nãy ném hộp cơm của em đi thấy anh no lắm mà.” Dáng vẻ cao quý lạnh lùng này của Zhang Yixing là sao đây?

 

“… Anh sai rồi, thật sự sai rồi. Em không nói cơm do em làm, anh còn tưởng là cô nhân viên mê trai nào làm… nên… Sớm biết là của em thì anh nhất định sẽ nuốt luôn cái hộp!!”

 

“Tránh ra, em không muốn nói chuyện với anh.”

 

“Chú Xing Xing…”

 

Ăn xong bánh quy, Oh Sehun nhìn Wu Yifan trong mắt chỉ còn có Zhang Yixing, lại nhìn sang Zhang Yixing hoàn toàn không muốn để ý đến Wu Yifan. Nó dùng cái đầu nhỏ nghiêm túc suy nghĩ một chút, cảm thấy chú Xing Xing hẳn cũng không muốn để ý đến mình, thế là lại ấm ức cúi đầu dời mặt trận sang chỗ khác.

 

Kim Jongin đang tựa vào vai Do Kyungsoo, dùng một tư thế vô cùng vặn vẹo nhắm mắt nghỉ ngơi.

 

“Chú Do Do… Chú Do Do, con muốn Đào Đào…”

 

“Sehun, đừng lo lắng, Đào Đào không sao đâu… Ơ? Jongin, cậu thức dậy làm gì, không ngủ chút nữa sao?”

 

“Sắp gãy cổ rồi… Đổi tư thế, ừ, vậy được hơn nhiều.” Dịch ghế của mình về sau, Kim Jongin từ bên cạnh ôm lấy Do Kyungsoo, gác cằm lên vai Do Kyungsoo, rốt cuộc hài lòng nhắm mắt lại lần nữa.

 

“Chú Do Do…”

 

“Jong, Jongin a… Ngứa lắm, Jongin…”

 

Môi của Oh Sehun lại càng dẩu cao hơn.

 

Đáng ghét… Không ai thèm để ý Bạch Cửu…

 

Giờ này khắc này, người phát điên đương nhiên không chỉ mỗi mình Oh Sehun, thường thì đâu thể thiếu Lu Han.

 

“Này này, rốt cuộc có người nào nghe anh nói hay không… Nhanh lên! Bỏ phiếu quyết định cuối cùng có đến nhà họ Oh không! Ai cảm thấy Oh Imhang sẽ về nhà họ Oh thì giơ tay lên!”

 

Lại có một thằng con ông cháu cha của nhà họ Kim không nể mặt nể mũi mà ngáy khò khò.

 

Không đợi Do Kyungsoo tiến hành màn bao che vụng về của mình, Lu Han đã mở miệng mắng: “Em gái cậu Kim Jongin, không được ngủ nữa! Do Do, cậu không thể trông nom cậu ta hả!”

 

Do Kyungsoo một mực ngẩng đầu ưỡn ngực rất nghiêm túc bị quát đến giật cả mình, theo bản năng đẩy Kim Jongin ra. Kim Jongin nửa ngủ nửa mê lập tức từ trên ghế té xuống.

 

“Con nữa, Zhang Yixing, Wu Yifan, hai người đang làm gì vậy! Hai người đã lớn như vậy, cũng không phải ngày đầu tiên yêu nhau, nhốn nháo như vậy là sao? Xin hai người đấy, có thể sờ mó nhưng nghìn vạn lần đừng làm ồn, được không?!”

 

Có thể sờ mó nhưng nghìn vạn lần đừng làm ồn…

 

Oh Sehun xem như tìm được tổ chức, lập tức đạp lên lưng Kim Jongin chui vào lòng Lu Han: “Chú Lu, chúng ta mau đi cứu Đào Đào~~”

 

“Ngoan, lập tức đi ngay ha~” Lu Han ôn hòa vuốt vuốt tóc thằng bé, nhưng lúc quay sang nhìn mấy đứa em thì vẻ mặt rất hung ác: “Nhanh lên! Rốt cuộc có đến nhà họ Oh không!”

 

“Baek Baek, tại sao phải đến nhà họ Oh?”

 

Bị dáng vẻ ngốc ngốc yêu yêu của tên đần to xác nhà mình chọc cười, Byun Baekhyun gõ lên đầu Park Chanyeol một cái: “Thế ra cậu quả thật không nghe, phải không~ Chẳng phải Oh Imhang là con trai trưởng của nhà họ Oh chuyên về bất động sản sao, mặc dù bị người nhà xóa tên, nhưng mà anh Lu Han và mọi người đều cảm thấy, nếu như muốn trả hết số nợ vay nặng lãi, phương pháp nhanh nhất và cũng khả thi nhất chính là trở về nhà mình. Hắn muốn mang Sehun đi gấp như vậy, có lẽ là muốn đánh lá bài tình thân…”

 

“Tớ còn tưởng rằng hắn muốn bán Tiểu Bạch Cửu đi…”

 

“Bán con có thể được mấy triệu sao~ Cậu thật sự cho là con trai tớ được khảm kim cương?”

 

“Baba, daddy! Mau lên xe chung với Bạch Cửu!”

 

Cách đó không xa, Oh Sehun ngồi ở trong xe của Wu Yifan, thò cái đầu nhỏ ra lớn tiếng gọi hai baba, chất giọng trẻ con non nớt làm lòng người nhộn nhạo, ánh mắt trời lúc xế chiều rất ấm áp, thằng bé thật sự giống như một viên kim cương lấp lánh ánh sáng.

 

Park Chanyeol bỗng dưng cảm thấy rất kiêu hãnh, bắt chước theo dáng vẻ ngày thường của Oh Sehun mà đứng thẳng lưng, mặc dù có chút ấu trĩ, nhưng nét chân thành lại không thể nào nghi ngờ.

 

“Tiểu Bạch Cửu của chúng ta mà không được khảm kim cương sao? Baek Baek của tớ cũng được khảm kim cương đấy!”

 

Byun Baekhyun không nói chuyện, chỉ tươi cười nắm chặt tay Park Chanyeol đi về trước.

 

… Đồ ngốc, cậu cũng rất trân quý.

 

 

 

Viễn vĩnh không nên ganh đua với một chú gấu con, đặc biệt là khi đấu không lại nó.

 

Oh Imhang đối với câu nói này thật sự là thấu hiểu rất rõ.

 

Ví như hiện tại, hắn dừng xe ở ven đường, bởi vì lúc nãy không sáng suốt mà đi so giọng với bạn nhỏ Huang Zitao nên giờ cổ họng đau rát, muốn cầm lấy cái chai đựng ê-te bịt ngất tiểu ma quỷ làm người khác đau đầu, lại bị Oh Miri đoạt lấy ném thẳng cái chai ra ngoài cửa sổ.

 

“Oh Miri, con mẹ cô, cô đứng bên nào đấy!”

 

“Thằng bé nhỏ như vậy, anh bịt nó chết thì phải làm sao bây giờ!”

 

“Cũng không thể để nó tiếp tục la làng như vậy, đầu tôi sắp nổ rồi!”

 

“Chú là người xấu! Người xấu! A… Không được đụng con! Đau! … Con phải về nhà, cho Đào Đào về nhà đi! ! Hu hu… Hu…”

 

“Imhang, anh làm gì thế… Này!”

 

“Miri, cô đừng làm hỏng chuyện!”

 

Không để ý đến sự ngăn cản của Oh Miri, Oh Imhang cuối cùng vẫn rút sợi dây thừng đã chuẩn bị từ trước ra, trói cả tay và chân của Huang Zitao lại, còn đút một cái khăn lông vào trong miệng thằng bé để nó kêu không được, bởi vì dùng sức quá mạnh, dây thừng vừa siết vào thì da Huang Zitao liền đỏ lên.

 

“Imhang, chuyện từ đầu tới đuôi không chút liên quan đến thằng bé này… Chúng ta cần gì liên lụy đến nó!”

 

 

“Đừng rề rà nữa! Miri, cô ngồi phía trước cho tôi, đừng chơi trò khủy tay hướng ra ngoài được không, hai chúng ta mới là người cùng một thuyền!”

 

Nhìn sang người đàn ông cau mày lái xe nhanh như bay ở bên cạnh, Oh Miri đột nhiên cảm thấy bùi ngùi mãi không thôi.

 

Cô bắt đầu nhớ lại “Imhang” làm mình thần hồn điên đảo lúc học đại học, dù cho lúc đó đã  ở bên Park Chanyeol vẫn không nhịn được mà muốn thương hắn, không chút do dự sinh con cho hắn, sinh con xong hắn không muốn đứa bé cô cũng sẵn lòng làm một người mẹ không chịu trách nhiệm.

 

Đến bây giồ vẫn rất yêu anh, nhưng lại cảm nhận được rất rõ, trên thế giới này, hình như không có bất cứ người nào, kể cả chính mình, từng được anh đối xử dịu dàng.

 

Tiếng nức nở nghẹn ngào của Huang Zitao dần lắng xuống, Oh Miri quay đầu lại nhìn thoáng qua, trên mặt thằng bé vẫn còn nước mắt, có lẽ là khóc mệt nên thiếp đi.

 

“… Imhang, anh có nghe câu này chưa?”

 

“Cái gì.”

 

“Không muốn chết sẽ không chết.”

 

“… Cô đang chọc cười à.”

 

“Tôi rất nghiêm túc, dừng lai lại đi, có lẽ mọi chuyện không có hỏng bét như vậy.”

 

 

 

Hai chiếc xe một trước một sau chạy vào sân nhà họ Oh, Kim Jongin cuối cùng cũng tỉnh ngủ.

 

—— Nếu không tỉnh Lu Han và Do Kyungsoo sẽ đánh nhau, một màn trước nay chưa từng có trong lịch sử.

 

Mặc dù sự thật là, Lu Han định dùng bạo lực nện cho Kim Jongin tỉnh, nhưng Do Kyungsoo lại ôm chặt không cho đánh, sau đó Lu Han chuyển hướng sang tuyên bố nện Do Kyungsoo, Kim Jongin lập tức tỉnh lại, còn kèm theo một tiếng “vút~”.

 

Thấy Kim Jongin đột nhiên trợn to mắt, thoạt nhìn cũng tương tự với đôi mắt của Do Do nhà bọn họ, Lu Han chà xát hai tay nở nụ cười ám muội: Chậc chậc, cái thằng môi cá nhám này cũng là thê nô a~

 

Park Chanyeol mải miết ngồi bên cạnh hóng hớt, một tay nắm Oh Sehun, một tay ôm Byun Baekhyun, dùng giọng điệu cực kỳ không phải là style của mình đột nhiên cảm khái một câu: “Cũng may hôm nay Chaesim bận việc không xin nghỉ được, để cho cô ấy nhìn thấy dáng vẻ âm dương quái khí lại bạo lực thế này của anh Lu Han, nói không chừng sẽ thay đổi chủ ý không muốn quen với anh Lu Han nữa…”

 

Vừa dứt lời, Park Chanyeol liền bị cốc một cái lên đầu —— Vốn là nện lên đầu Kim Jongin nhưng lại bị Do Kyungsoo ngăn cản, cuối cùng đành nện lên đầu Park Chanyeol vốn không liên quan đến chuyện này chút nào… một phát =V=.

 

“Chẳng phải là bị các người giày vò với thành như vậy sao? Còn ngồi đó châm chọc! Có lương tâm hay không, có lương tâm hay không!”

 

Byun Baekhyun ở một bên cười đến đau cả bụng.

 

Chỉ có Oh Sehun nhón chân bắt chước vù vù cho Channal baba của nó làm ai cũng hết sức cảm động —— Mặc dù thằng bé nhón chân ngửa cổ cũng mới vừa tới hông của Park Chanyeol mà thôi.

 

“Cái gì mà tổ tác chiến Quỳ Hoa Bảo Điển chứ, tổ tác chiến gà bay chó chạy còn giống hơn~~” Zhang YiXing ôm cánh tay, buồn cười nhìn thấy đứa trẻ to xác ở trước mắt, ôn nhu vừa cười vừa nói.

 

“Đúng đấy, vẫn là hai chúng ta hài hòa hơn, phải không Xing Xing?”

 

… Xét về phần tốt xấu gì ngài cũng là một thằng công, tổng biên tập Wu, có thể đừng làm nũng nữa được không?

 

Zhang Yixing trước đó một giây còn nói người khác gà bay chó chạy, một giây sau chính mình cũng nhảy dựng lên: “Anh tránh ra! Đại Ngưu, em không muốn để ý đến anh nữa! Tránh ra!”

 

“Alô, dạ, ba. Con đang ở ngoài… =口= Không phải là đang cuộn drap giường với Do Do!!”

“Sao? Chị đến tìm ba?… Không có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, con cảm thấy hôm nay có thể một mẻ lưới bắt gọn.”

 

Nhìn bên trái một chút lại nhìn bên phải một chút, Oh Sehun một mực ngoan ngoãn đứng đấy đột nhiên nhớ tới hình như trong balô chó con của mình còn một viên bóng chocolate, liền vội vàng ngồi xổm xuống đổ hết đồ trong túi ra, quả nhiên bóng chocolate vàng chóe ngoan ngoãn nằm ở đó, lại còn là nhân quả phỉ mà nó thích nhất!

“Hing~~~ Ngon quá~~”

“Đào Đào, cậu phải chờ tớ nha~”

“Mặc dù cảm thấy baba và các chú rất lề mề, nhưng mà bọn họ nhất định có cách cứu cậu về~  Đợi cậu về tớ lại bảo baba mua cho chúng ta thật nhiều thật nhiều thật nhiều bóng chocolate!!”

“Đào Đào là chú rể của Bạch Cửu đó…”

 

Tổ tác chiến gà bay chó chạy xin chú ý, tổ tác chiến gà bay chó chạy xin chú ý.

 

Làm ơn đừng quên Hing Zitao bên bờ hồ Đại Minh có được không, các người còn có chính sự phải làm…

 

=V=.

 

 

 

Chapter 59: Một ngày của chung cực boss

 
 

Thẻ: , , , ,

7 responses to “[Fanfic] 《Ba chúng ta》 – Chapter 58_Cont (ChanBaek/KaiDo/KrisLay – Tiểu manh văn)

  1. JiandanCB_简单

    2013/11/13 at 15:57

    Nha lại còn Huang Zitao bên bờ hồ Đại Minh =))))))))))))
    Trước đây đã từng có Nhĩ Khang, chàng không sao chứ Nhĩ Khang rồi =))))))))
    Phi đội gà bay chó chạy của tôi ơi =))))
    Cơ mà lúc Tiểu Bạch Cửu ngồi xổm xuống đường tự nhủ với lòng mình như nói chuyện với Huang Zitao thật sự rất cảm động. Bạch Cửu a, dù thế nào con cũng là viên kim cương đáng được trân quý nhất trên cuộc đời này đó …
    Đào Đào, ráng lên nào!

     
  2. Miu Miu

    2013/11/13 at 16:03

    Hường phấn quá điiiiiii

     
  3. Janey

    2013/11/13 at 17:08

    Boss là Đại Ngưu à????

     
  4. SeoYooRa

    2013/11/13 at 20:40

    Chao này vui quá đi ^^

     
  5. CHOI TOP VIP

    2013/11/14 at 09:35

    Mấy bạn trẻ gà, chó này quá quậy đi mà ==. . . Lộc Lộc, anh thông cảm cho tụi nó một tí, mới ba tuổi mà lại trong bộ dạng người lớn đo thôi, không chừng con phải gọi Bạch Cừu là hyung đấy ^v^~ Mấy người này nhanh cưu Đào Đào giùm cái a. . .=_=

     
  6. ♥ Lý Vũ Mỹ ♥

    2013/11/14 at 12:17

    chắc em tổn thọ vì Tiểu Bạch Cửu quá đi huhu quá dễ thương mà TvT

     
  7. vinclou

    2015/02/23 at 13:43

    “Viễn vĩnh”
    ~> phải là “Vĩnh viễn” chứ ạ :D

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: